Bình luận nhanh 1

Hung Trandang26/05/2021 06:57
THẦY ĐỒ VE GÁI GÓA NGUYỄN KHUYẾN Người ta bảo thầy yêu con ta Ai biết đâu thầy yêu mẹ nó Chuyện "bắc cầu"* xưa cũng có nghĩa Vô tình "cầm gương" ** , làm người buồn Chỉ sợ thế gian không bà góa Lo chi…

蟬師

人謂先生愛我兒,
愛兒之母有誰知。
架橋舊句非無謂,
攬鏡前因只自悲。
只恐世間無寡婦,
莫言天下欠蟬師。
愛師欲為愛兒教,
校得兒時母又癡。

 

Thiền sư

Nhân vị tiên sinh ái ngã nhi,
Ái nhi chi mẫu hữu thuỳ tri.
Giá kiều cựu cú phi vô vị,
Lãm kính tiền nhân chỉ tự bi.
Chỉ khủng thế gian vô quả phụ,
Mạc ngôn thiên hạ khiếm thiền sư.
Ái sư dục vị ái nhi giáo,
Giáo đắc nhi thì mẫu hựu si.

 

Dịch nghĩa

Người ta bảo thày đồ yêu con ta
Nhưng ai biết đâu là thày lại yêu mẹ của con?
Câu hát “bắc cầu” cũ không phải là không có ý nghĩa
Nhân duyên “cầm gương” trước chỉ tự gây nên đau buồn
Chỉ sợ thế gian không có đàn bà goá
Đừng nói thiên hạ thiếu thày đồ ve
Yêu thày là vì muốn thày dạy cho đứa con yêu của mình
Biết đâu rằng dạy được con khôn thì mẹ lại hoá ngây


Rút từ Quế Sơn thi tập (A.469).

Tương truyền có hai thầy đồ dạy học nhà gái goá làng Yên Đổ. Một đêm hai thầy cùng ngồi chơi, một thầy đọc câu ca dao: “Muốn sang thì bắc cầu kiều, Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Một thầy đọc: “Trách người quân tử bạc tình, Có gương mà để bên mình chẳng soi”. Vậy Nguyễn Khuyến mới làm bài này, để chế thầy đi ve. Chữ “thiền” trong “thiền sư” được Nguyễn Khuyến chơi chữ, dùng chữ 蟬 với bộ trùng có nghĩa là con ve, đồng âm với “ve gái”.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Khuyến

Người bảo rằng thầy yêu cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu có ai hay!
Bắc cầu, câu cũ không hờ hững,
Cầm kính, tình xưa vẫn đắng cay.
Ở goá thế gian nào mấy mụ?
Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy?
Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
Dạy cháu xong rồi mẹ cháu ngây.


Bản dịch của chính tác giả.

[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]
tửu tận tình do tại
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thầy yêu người bảo cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu ai hay đâu nào.
”Bắc cầu, hay chữ” ca dao,
”Vô tình bên kính”, câu sao đáng buồn.
Thế gian mấy mụ nằm suông?
Đi ve thiên hạ bao tuồng thầy nay?
Yêu thầy cũng muốn học thầy,
Nên rồi mẹ cháu lại ngây luôn thầy.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Họ diễu rằng thầy mê cháu đây,
Yêu con hay mẹ? Bố ai hay!
Cầu xưa bắc chữ, con hay hỏng
Kính cũ soi tình, mẹ dễ dây
Goá phụ trần gian nào mấy goá
Thầy ve thiên hạ biết bao thầy
Yêu con mới rước thầy răn dạy
Con chửa khôn thì mẹ đã ngây!


Đất Văn Lang
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đất Văn Lang

Họ ngỡ thầy yêu con gái tôi
Nhưng thầy mê gái...mẹ mà thôi
Cầu kiều bắc nhịp nào vô cớ
Gương cũ soi duyên hẳn ướm lời
Mẹ goá miễn còn trong trời đất
Thầy dê (ve) chẳng thiếu ở trần đời
Yêu thầy bởi muốn thầy cho chữ
Con được chữ thì mẹ...dở hơi!


Đất Văn Lang
Chưa có đánh giá nào
Trả lời