Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bắc nam khôn xiết nỗi lênh đênh,
Dở dói càng thêm rối sự tình.
Tuy gốc mai già sương chẳng quản,
Thương chồi liễu yếu nắng bao đành.
Thành Hồ[1] lạnh lẽo con muôn dặm,
Trời Hán bơ vơ mẹ một mình.
Sang đấy phải tuỳ theo thói đấy,
Hai triều[2] cùng được hưởng tôn vinh.


Chú thích:
[1]
Thành quách nước Hồ, chỉ đất nước của Hung Nô.
[2]
Chỉ nhà Hán và nhà Hung Nô.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]