Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về sự vật, hiện tượng tự nhiên
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 19:23
Tôi sai bách bộ nàng hoa,
Nở nang mặt ngọc bước ra chơi bời.
Trở đi trở lại vui chung,
Hoa quế, hoa hồng chầu chực đôi bên.
Kìa hoa dâm bụt tự nhiên,
Nay tôi lại cắt hoa sen chơi bời.
Nào là cây hoa phù dung,
Hoa sim, hoa ổi, đèo bòng làm chi?
Hoa lan, hoa huệ, hoa quỳ,
Hoa nhài, hoa sói thời đi đường nào?
Hoa mơ, hoa mận, hoa đào,
Hoa cam, hoa quít, chen vào hoa chanh.
Say hoa bướm bướm bay quanh,
Hoa hoè, hoa mướp cùng anh hoa hồng bì.
Đông phương chấn động hoa quỳ,
Có lòng son sắt kết nghì cùng anh.
Hoa vông đứng ở trên cành,
Nam phương em đã nên danh nên tài.
Tây phương động nữ anh sai,
Bách hoa này lại như ai rành rành.
Bắc phương hoa gấm anh linh,
Răng đen rưng rức tựa hình hạt dưa.
Trung phương hoa cúc say sưa,
Đẹp trong lòng ấy bốn mùa chờ trông.
Sai hoa vạn thọ mặc dầu,
Còn anh hoa mộc đi đâu bây giờ?
Tầm xuân hoa nở bên kia,
Hỏi hoa trinh nữ đợi gì còn nguyên.
Đã đành giả nợ thời duyên,
Cùng hoa thiên lý kết nguyền cùng nhau.
Hải đường đứng ở bên sau,
Ngô đồng bên trước, giúp nhau trăm chiều.
Mẫu đơn hoa ấy mỹ miều,
Các cây hoa ấy cũng chiều lòng nhau.
Chù chừ, hoa chuối nở ra,
Hoa lê, hoa liễu cùng là hoa râm.
Hoa quéo, hoa muỗm đồng tâm,
Hoa sung, hoa sở lấy công phen này.
Này ai hết sức cùng đây,
Bõ công luyện tập đêm ngày với hoa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.