Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 23:47
Năm Tí thì chuột ra,
Khắp đồng chuột chạy.
Mưa sa nước chảy,
Ngập lụt hết rồi.
Chuột ở với người,
Biết cơ man là chuột.
Kể từ đời trước,
Cho chí tận giờ.
Coi trong thi thư,
Có trận ni là to nhất.
Mưa chi mưa thúi đất,
Mưa suốt mấy ngày ròng.
Lúa thúi đòng đòng,
Khoai thúi dây thúi củ,
Thúi cả dây liền củ.
Nước từ trên rú,
Nước đổ về đây.
Chỉ một đêm một ngày,
Khắp đồng điền trắng cả,
Khắp xóm làng trắng cả.
Kể từ đội mạ,
Cho đến hói su.
Nước xấp bụng con tru,
Giừ trang lang nước bạc,
Giừ lan tràn nước bạc.
Thuyền bè đi xao xác,
Chạy ngược rồi chạy xuôi.
Có chạy ngược lên trời,
Tâu hoàng đình cho thấu,
Nói hoàng đình cho thấu:
“Dưới trần gian hết gấu,
Giừ xác rác xơ rơ.
Hoàng đình biết cho chưa?
Mà cứ mưa rứa mãi,
Cứ lụt nhiều rứa mãi?”
Gỗ bồng bềnh trên bãi,
Nhà cửa nổi tan tành.
Tranh thì trôi đàng tranh,
Cột thì trôi đàng cột.
Lợn gà không ai nhốt,
Gà thì xổng đàng gà.
Lợn tháo cũi chạy ra,
Chạy ba bề tứ phía,
Nổi ba bề tứ phía.
Thuyền băng hà vượt bể,
Chở giường chiếu nồi niêu.
Nước lụt xoáy rèo rèo,
Thuyền lật nghiêng lật ngả,
Lật nghiêng rồi lật ngả.
Bụi lộc mưng hết lá,
Lộc ổi cũng trụi cành.
Người như kiến đua ganh,
Ăn qua ngày đoạn tháng,
Sống qua ngày đoạn tháng.
Còn cấy chi đưa bán,
Gạ mãi nỏ ai mua.
Ngồi mà ôm lấy đồ,
Mặt buồn xiu buồn xỉu,
Mặt buồn xiu xỉu.
Buổi trời mần xếu rếu,
Dân đã đói lại hèn.
Nước một ngày một lên,
Gạo một ngày một hết,
Khoai một ngày một hết.
Lật khu bồ mà vét,
Đổ thóc giống mà rang.
Mang mủng chạy khắp làng,
Biết kêu ai được nữa,
Biết nhờ ai được nữa.
Phen ni rồi sắp sửa.
Nên nương tựa nhà làng.
Đi vô rú vô rang,
Nhờ rừng vàng phù hộ.
Cảnh tình cơ khổ,
Lụt mãi lụt hoài.
Trời rộng đất dài,
Biết đi mô cho thoát,
Chạy đàng nào cho thoát.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.