Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về lịch sử
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 18:22
Sáng trăng tỏ rọi bờ tre,
Vè ông Thủ Hãng ai nghe thì vào!
Thủ Hãng vừa lớn vừa cao,
Ngày nào cũng lặn, ngày nào cũng bê.
Đồng Đầm ở quãng ông Nghè,
Thuyền thổ tám thước, chở nghe rào rào.
Nghiêng chân tát nước ào ào,
Bồng lên hòn đất ngỡ cao bằng trời.
Quanh năm đóng khố que cời,
Chẳng biết mũ nón ở đời là đâu.
Da đen bóng láng như trâu,
Ngực như mồm gàu, vai tựa đường quai.
Một hôm bà Ngãng sang chơi,
Hỏi mãi, chả nghe lời ông Hãng nói chi.
Đầu hè, có một cái gì?
- Ông này mới đóng cái phản rõ thì gớm ghê!
Phản này mà ngồi uống nước chè,
Vừa uống vừa đọc cái Vè Tam Thiên.
Ông Hãng ơi, ông ăn ở thảo hiền!
Ra đây ngồi phản thì tiên chả bằng!
Vừa ngồi bà đã kêu ầm:
- Rõ ông Thủ Hãng voi vâm cọp vồ!
Thủ Hãng cười nói ồ ồ:
- Phản u tôi đóng, đựng trăm vò rượu tăm!
Đêm thì chả nhắp chả nằm,
Giá tôi tậu vợ, tậu một trăm vợ liền.
Đêm về cho vợ nằm trên,
Dang tay tôi quạt mát liền cả một trăm!
Năm ấy ông Hãng ra Đông,
Nhà chủ ra đồng thấy ông gặt như bay.
Về nhà mới thịt lợn ngay,
Cắt một khoanh bí thì bày giữa mâm.
Mỡ lợn thì thái từng nầm,
Rõ là tám đĩa, còn cầm tám bát tiết canh.
Lôi lên một cái vò sành,
Rượu tăm sủi bọt đãi anh thợ tài.
Mặt trời đứng bóng đã rồi,
Ông bảo nhà chủ: gánh nồi ra đây!
Ăn xong tôi còn làm ngay,
Từ rày đến tối gặt bay cả đồng!...
Nhà chủ nào gánh, nào gồng,
Gánh ra tươm tất, bày ngay đầu bờ.
Tiết canh, ông húp ngon ơ,
Tám “sụt”, tám bát, ai ngờ? Đến kinh!
Rượu thì ùng ục ình ình,
Thoáng cái đã hết, chẳng còn dĩnh dình dinh tí nào!
Nhà chủ khi ấy nhôn nhao,
Về thịt lợn nữa để khao ăn mừng!
Cơn hôm còn hãy lưng chừng,
Gánh về, ông chất lên từng đống cao.
Chủ về lạc lối ra vào,
Tìm ông, ông đã dưới ao uồm uồm.
Bây giờ tôi lại kể luôn,
Ông Hãng năm ấy vào Đuồn vật chơi.
Ông vừa mới tới đến nơi,
Xứ Đuồn liền cử ngay người địch nhau.
Ông vừa quay trước, quay sau,
Bê ngay cái phản, tám ông bầu ngồi trên.
Thiên hạ mới ngước mắt lên,
Cổ ông gân chão nổi lên như thừng.
Các đô cúi mặt, khom lưng,
Vái ông ba vái mà mừng giải to!
Lại chuyện ở dưới làng Bồ,
Có kẻ moi mồ chặt lấy đầu lâu.
Toán này hành sự đã lâu,
Bao nhiêu người chết mất đầu điêu linh.
Người sống van lạy đến tình,
Bao nhiêu của cải phải đành dốc ra.
Chuộc đầu mẹ, chuộc đầu cha,
Đem về đắp đậy cho mà yên thân.
Ông Hãng căm lũ bất nhân,
Một hôm rủ một bạn gần ra đi.
Làng nước hãy còn ngủ khì,
Ông moi mả mới, kế ý rõ ràng:
Ván thiên, ông lật khẽ khàng,
Xác người mang đến ruộng lang đặt nhờ,
Ông nằm vào ván chôn hờ,
Nửa đêm thì thấy một lô gian thần.
Mả mới nó xới ầm ầm,
Quân này rõ thật như vâm đào mồ!
Nó bế ông lên đặt trên bờ,
Ông cũng nằm đờ như kẻ chết chôn.
Chờ cho dao nó giơ lên,
Ông vùng giật lấy quát lên như thần:
- Ta là quỷ sứ dưới âm,
Về đây trị lũ bất nhân chúng mày!
Gian tặc, một lũ run tay,
Bái bái lạy lạy, một bầy kêu than.
Trói vào, ông dắt lên quan,
Từ bấy mới tạnh cơn oan làng Bồ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.