Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đạo nào thương bằng đạo cang thường,
Chồng mà xa vợ đoạn trường trời ơi!
Bấy lâu nay mình một ngả, tui một nơi,
Ngày nay gặp mặt, giải vơi cơn sầu.
Trống tam canh vội đổ trên lầu,
Mình có chồng rồi, tui còn nói cơ cầu làm chi.
Miệng thế gian ngôn dực trường phi[1],
Đôi ta thương lỡ bỏ đi sao đành.
Đôi ta thật bén duyên lành,
Còn lo phụ mẫu sao bất thành không ai.
Bữa nay mười một, mai lại mười hai,
Mình tui ở lại với ai bây giờ?


Chú thích:
[1]
Lời nói tựa như có cánh, có thể bay xa.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]