Khéo khéo bày trò tạo hoá công,
Ông Chồng đã vậy lại Bà Chồng.
Tầng trên tuyết điểm phơ đầu bạc,
Thớt dưới sương pha đượm má hồng.
Gan nghĩa dãi ra cùng chị Nguyệt,
Khối tình cọ mãi với non sông.
Đá kia còn biết xuân già giặn,
Chả trách người ta lúc trẻ trung.


(Theo bản khắc 1922)

Khảo dị:

- Bản Quốc văn tùng ký
Vịnh đá ông Chồng bà Chồng

Khéo khéo bày trò tạo hoá công,
Ông Chồng đã vậy lại Bà Chồng.
Tầng trên tuyết điểm phơ đầu bạc,
Thớt dưới sương pha đạm má hồng.
Gan nghĩa dãi ra cùng chị Nguyệt,
Khối tình cọ mãi với non sông.
Đá kia còn biết xuân già giặn,
Chẳng trách người ta lúc trẻ trung.
- Bản Xuân Hương thi sao
Vịnh núi ông Chồng bà Chồng

Trời đất sinh ra cũng lạ lùng,
Ông Chồng sao lại Bà Chồng.
Đầu trên tuyết nhuốm phơ râu bạc,
Lối dưới sương gieo lõm má hồng.
Cột nghĩa vểnh ra phô chị Nguyệt,
Mảnh tình khép lại chắn ngang sông.
Ô hay hồn đá còn như thế,
Chẳng
trách đôi ta lúc trẻ trung.
- Bản Tạp thảo tập
Vịnh núi ông Chồng bà Chồng (có thêm phụ đề chữ nhỏ “Hương Tích sơn tự”)

Trời đất sinh ra khéo lạ lùng,
Ông Chồng sao lại Bà Chồng.
Đầu trên tuyết nhuốm phơ râu bạc,
Lối dưới sương gieo lõm má hồng.
Cột nghĩa vểnh ra phô chị Nguyệt,
Mảnh tình khép lại chắn ngang sông.
Ô hay hồn đá còn như thế,
Chẳng
trách người ta lúc trẻ trung.
Nguồn: Kiều Thu Hoạch, Thơ nôm Hồ Xuân Hương, NXB Văn học, 2008