Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Chu Mạnh Trinh » Vịnh Kiều
Tài sắc thương thay cũng một đời,
Lầu xanh lần lữa buổi hôm mai.
Dấu bèo đã chắc đâu là đất,
Lòng kiến may ra thấu đến trời.
Chín khúc chưa nguôi cơn gió thảm,
Nghìn vàng đã chuốc chén hoa cười!
Bó tay nào biết là chàng Thúc[1],
Cũng gớm gan cho thói bốc dời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.