Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương một
Đăng bởi Tung Cuong vào 15/02/2022 05:59
Мне памятно другое время:
В заветных иногда мечтах
Держу я счастливое стремя
И ножку чувствую в руках;
Опять кипит воображенье,
Опять ее прикосновенье
Зажгло в увядшем сердце кровь,
Опять тоска, опять любовь…
Но полно прославлять надменных
Болтливой лирою своей:
Они не стоят ни страстей,
Ни песен, ими вдохновенных:
Слова и взор волшебниц сих
Обманчивы, как ножки их.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/02/2022 05:59
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm qua 16:30
Tôi lại nhớ những thời khắc khác:
Trong mơ ước thiêng liêng của tôi nhiều lúc
Tôi giữ bàn đạp hạnh phúc trên tay mình,
Tưởng như ôm nồng nhiệt một chân nàng,
Trí tưởng tượng lại bùng lên sôi nổi,
Việc khẽ chạm chân nàng đang nóng hổi
Đốt con tim khô úa, máu lại chảy nhanh hơn,
Lại ngập tràn tình yêu, lại trĩu buồn
Nhưng ca ngợi các cô nàng kiêu kiêu đã đủ
Nàng thơ thích đong đưa, khen quá lố:
Họ có gì đáng được hưởng sự đắm say,
Họ có gì đòi bài ca cổ vũ đêm ngày:
Những lời nói, ánh nhìn bầy tiên nữ,
Như chân họ quen dối lừa đủ thứ.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:41
Tôi còn nhớ một thời xưa, là lúc
Trong ước mơ bay bổng, một đôi lần
Tay từng giữ cái dây cương hạnh phúc
Từng được cầm, mơn trớn một đôi chân.
Và lần nữa, bóng hình xưa lại dậy,
Và lần nữa đôi chân xinh đẹp ấy
Dẫm lên tôi vốn đau khổ quá nhiều,
Lần nữa buồn, lần nữa lại tình yêu.
Nhưng thôi đủ, đàn thơ tôi bép xép
Về các cô kiêu hãnh… Đủ lắm rồi:
Họ không xứng những cảm tình cao đẹp,
Không xứng lời ca ngợi họ. Than ôi,
Lời và mắt những nàng xinh đẹp đó
Cũng giả dối như đôi chân của họ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.