Người lên chúc, kẻ chào mừng liên tục;
Tachiana cám ơn mọi người đầy chân thực.
Nhưng mà khi đến lượt Evghênhi,
Tachiana u sầu mệt mỏi, hiện ra thì
Vừa lúng túng, vừa bơ phờ, hoảng hốt
Làm chàng thấy dậy lên lòng thương xót:
Chàng lặng im nghiêng xuống cúi chào nàng,
Nhưng mắt chàng nhìn có nét khác thường
Đầy kỳ diệu nhẹ nhàng. Hay có phải
Chàng cảm động thật lòng mình trở lại,
Hay chàng đóng kịch nhằm xoa dịu, trêu ngươi,
Đó có do thiện chí, hay bắt buộc thôi,
Nhưng ánh mắt dịu dàng nói lên tất cả:
Làm trái tim Tachiana bừng sống lại.