Cãi vã mỗi lúc to hơn; Evghênhi bất chợt
Chộp một con dao dài, nhanh như chớp,
Lenski gục xuống, kinh rợn bóng tối rồi;
Một tiếng kêu quá sức chịu con người
Vang lên rõ…Túp lều rung lên muốn sập…
Và Tanhia tỉnh giấc kinh hoàng, run bần bật…
Mở mắt nhìn, trong phòng thật sáng rồi;
Chiếu rọi qua kính cửa sổ phủ băng dầy
Tia rạng đông đỏ thắm lung linh nhún nhảy
Cửa được mở. Ônga vào tìm chị đấy,
Nàng tươi vui hơn Nữ thần rạng đông,
Nhanh hơn chim nhạn, nàng bay vội vào luôn;
“Nào,- nàng nói,- Chị cho em biết nhé,
Chị đã thấy ai trong khi mơ thế?”