Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương năm
Đăng bởi Tung Cuong vào 01/12/2022 04:43
Спор громче, громче; вдруг Евгений
Хватает длинный нож, и вмиг
Повержен Ленской; страшно тени
Сгустились; нестерпимый крик
Раздался… хижина шатнулась…
И Таня в ужасе проснулась…
Глядит, уж в комнате светло;
В окне сквозь мерзлое стекло
Зари багряный луч играет;
Дверь отворилась. Ольга к ней,
Авроры северной алей
И легче ласточки, влетает.
“Ну, — говорит, — скажи ж ты мне,
Кого ты видела во сне?»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 01/12/2022 04:43
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 05/04/2026 18:52
Cãi vã mỗi lúc to hơn; Evghênhi bất chợt
Chộp một con dao dài, nhanh như chớp,
Lenski gục xuống, kinh rợn bóng tối rồi;
Một tiếng kêu quá sức chịu con người
Vang lên rõ…Túp lều rung lên muốn sập…
Và Tanhia tỉnh giấc kinh hoàng, run bần bật…
Mở mắt nhìn, trong phòng thật sáng rồi;
Chiếu rọi qua kính cửa sổ phủ băng dầy
Tia rạng đông đỏ thắm lung linh nhún nhảy
Cửa được mở. Ônga vào tìm chị đấy,
Nàng tươi vui hơn Nữ thần rạng đông,
Nhanh hơn chim nhạn, nàng bay vội vào luôn;
“Nào,- nàng nói,- Chị cho em biết nhé,
Chị đã thấy ai trong khi mơ thế?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.