Tôi chẳng biết gì về những thứ
đang diễn ra xung quanh đến nỗi
tôi chỉ thích nhìn cuộc đời ngắn ngủi
của lũ chim: chúng nhìn quanh
trước khi lấy một hạt giống vì
chúng luôn luôn ở hiện tại,
nghĩ đến mình trong những nỗi sợ,
cơn đói và những điều thiết yếu
trong nghi thức của chúng, trong khi tôi
không thấy những chiếc xe tiến đến
quên bữa tối và địa chỉ của mình
và chỉ nhận ra vẻ đẹp của em
sau khi em khẽ chạm vào tôi
và đi mất, nói, “Ồ thôi.”