Đăng bởi tôn tiền tử vào 22/12/2018 10:56
Vô tình cam chịu với tình ơi!
Cái nợ ba sinh đã phủi rồi.
Buồn bực năm canh con khóc mẹ,
Héo hon mấy đoạn cảnh trông người.
Cái duyên cá nước đang đằm thắm,
Mà giấc chiêm bao phút rụng rời.
Giọt máu nhỏ theo người chín suối,
Trăm năm thân thế, thế thì thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.