Đăng bởi tôn tiền tử vào 22/12/2018 10:56
Khéo khéo[1] ông Tơ, khéo khuấy đời,
Nửa chừng tài sắc rứa mà thôi.
Sông thề bể hẹn răn răn cũng,
Trâm gãy bình rơi huỷ huỷ rồi.
Dế khóc canh tàn khô héo giọng,
Quyên kêu suơng rụng mỏi mòn hơi.
Hai tay bồng ẵm hai con dại,
Ngẩm nghĩ căn duyên khúc khích cười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.