Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch

Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/06/2015 05:54

酬郭十五受判官

才微歲老尚虛名,
臥病江湖春復生。
藥裹關心詩總廢,
花枝照眼句還成。
只同燕石能星隕,
自得隋珠覺夜明。
喬口橘洲風浪促,
系帆何惜片時程。

 

Thù Quách thập ngũ Thụ phán quan

Tài vi tuế lão thượng hư danh,
Ngoạ bệnh giang hồ xuân phục sinh.
Dược lý quan tâm thi tổng phế,
Hoa chi chiếu nhãn cú hoàn thành.
Chỉ đồng Yên thạch năng tinh vận,
Đắc tự Tuỳ châu giác dạ minh.
Kiều Khẩu, Quất Châu phong lãng xúc,
Hệ phàm hà tích phiến thì trình.

 

Dịch nghĩa

Tài thì kém, tuổi lại nhiều mà vẫn còn cái danh hão,
Lang thang mang bệnh, mùa xuân lại tới rồi.
Phải lo đến thuốc thang nên bỏ bê hết việc làm thơ,
Cành hoa chiếu mắt, câu bỗng ra.
Chỉ cùng với đá nước Yên mới làm cho sao rớt xuống,
Vốn có sẵn ngọc xứ Tuỳ biết được đêm sáng.
Nơi Kiều Khẩu thuộc Quất Châu gió sóng dữ,
Cuốn buồm tiếc gì cái chuyến đi ngắn ngủi này.


(Năm 769)

Quách Thụ là nhân viên dưới quyền Lý Miễn 李勉. Lý Miễn là người quen cũ của Đỗ Phủ, nay lại gặp nhau ở Hành Châu, nhưng không lâu vì Lý Miễn phải chuyển đi Quảng Châu. Ông có uỷ thác cho Quách Thụ giúp đỡ Đỗ Phủ trong cơn khốn quẫn.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Tuổi già, tài mọn, ham danh,
Sông hồ mang bệnh thân mình, xuân sang.
Ngưng thơ phú, lo thuốc thang,
Cành hoa soi mắt câu thường viết nên.
Rơi sao chỉ có đá Yên,
Có được ngọc rắn soi đêm tỏ tường.
Quất Châu, Kiều Khẩu gió cuồng,
Neo buồm chuyến ngắn tiếc thương làm gì.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Tài kém tuổi cao còn cái danh,
Lang thang mang bệnh xuân về nhanh.
Phải lo thang thuốc quên thơ phú,
Chiếu mắt cành hoa câu bỗng thành.
Chỉ với đá Yên sao rớt xuống,
Vốn cùng ngọc Tuỳ biết đêm thanh.
Quất Châu Kiều Khẩu nơi triều dữ,
Tiếc gì buồm cuốn chuyến đi quanh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Còn hư danh, tuổi già, tài ít,
Xuân về đây, nằm liệt bên sông.
Gác thơ lo thuốc cho xong,
Câu thơ lại hiện vi trông hoa về.
Coi cục đá như là vật báu,
Ngọc Tuỳ châu đêm chiếu sáng loà.
Sông Kiều Khẩu vẫn giục ta,
Giương buồm còn tiếng cái giờ gặp nhau!


Nguồn: Phan Ngọc, Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn một ngàn bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Tài kém tuổi nhiều còn danh hão
Bệnh sông hồ xuân hảo lại qua
Lo thuốc thang bỏ làm thơ
Cành hoa chiếu mắt lại thơ thành lời
Đá đất Yên mới lôi sao xuống
Ngọc Tuỳ Châu tự sáng trong đêm
Quất Châu Kiều Khẩu sóng dồn
Cuốn buồm chẳng tiếc chuyến bôn tẩu này.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời