Bình luận nhanh 2

Nguyễn Đức Toàn23/04/2021 15:08
Cúc lặng, sương buồn, hoa lan khóc Trong màn hơi lạnh gió thét đưa Nơi xưa đôi én còn đâu nữa Mà trăng vẫn sáng tựa vô tình. Đêm qua gió lớn cây biếc rơi Nâng bước lên lầu khẽ chơi vơi Phương xa trông…
Công Đey25/10/2020 21:20
Hoa cúc buồn, màu xanh khóc, Luo Mu Qinghan, Những con én bay đi. Mingyue không hiểu sự cay đắng, Ánh sáng xiên đi qua Zhuhu đến Xiaoxiao. Đêm qua gió tây tạc cây xanh, Một mình trên những tòa nhà cao…

蝶戀花(檻菊愁煙蘭泣露)

檻菊愁煙蘭泣露,
羅幕輕寒,
燕子雙飛去。
明月不諳離恨苦,
斜光到曉穿朱戶。

昨夜西風雕碧樹,
獨上高樓,
望盡天涯路。
欲寄彩箋兼尺素,
山長水闊知何處。

 

Điệp luyến hoa (Hạm cúc sầu yên lan khấp lộ)

Hạm cúc sầu yên lan khấp lộ,
La mạc khinh hàn,
Yến tử song phi khứ.
Minh nguyệt bất am ly hận khổ,
Tà quang đáo hiểu xuyên chu hộ.

Tạc dạ tây phong điêu bích thụ,
Độc thướng cao lâu,
Vọng tận thiên nhai lộ.
Dục ký thái tiên kiêm xích tố,
Sơn trường thuỷ khoát tri hà xứ?

 

Dịch nghĩa

Cúc trong dậu, sương phủ, vẻ như buồn, cây lan móc đọng ở lá, như khóc,
Trong màn là hơi lạnh,
Cặp chim én bay đi mất.
Trăng sáng không hiểu nỗi khổ chia ly,
Thâu đêm ánh sáng chiếu xiên vào cửa son.

Đêm qua gió tây thổi làm rụng cây biếc,
Một mình bước lên lầu,
Nhìn đến khuất mắt con đường xa tít chân trời.
Muốn gửi tờ thư, giấy lụa đi,
Nhưng núi dài biển rộng, nào biết nơi đâu?


Đây là một trong những bài từ nổi tiếng nhất của Án Thù. Bài từ diễn tả nỗi buồn ly biệt và niềm mong nhớ người ở phương xa trong cảnh cuối thu. Phiến trên mở ra một khu vườn buổi sớm: cúc bên lan can như sầu trong khói, lan đọng sương như nhỏ lệ, rèm lụa phảng phất hơi lạnh, đôi én cùng bay đi. Cảnh vật được nhân cách hoá, nhuốm đầy tâm trạng. Ánh trăng “không hiểu nỗi khổ chia lìa” vẫn suốt đêm xuyên qua cửa son, khiến người cô độc càng thêm thao thức. Phiến dưới chuyển sang cảnh sau một đêm gió tây: cây xanh đã úa rụng, nhân vật trữ tình một mình lên lầu cao, nhìn mãi con đường khuất tận chân trời. Muốn gửi thư cho người thương nhưng non dài, nước rộng, chẳng biết người đang ở nơi đâu. Nỗi nhớ vì thế vừa sâu kín vừa mênh mang vô hạn.

Nét đặc sắc của tác phẩm là sự kết hợp giữa phong cách uyển chuyển, hàm súc với một không gian hiếm thấy về độ cao rộng. Cảnh thu không chỉ gợi sầu mà còn làm nền cho tư thế “độc thướng cao lâu” (một mình lên lầu cao nhìn tận chân trời). Bởi vậy, câu “Tạc dạ tây phong điêu bích thụ, Độc thướng cao lâu, Vọng tận thiên nhai lộ” được Vương Quốc Duy dẫn trong Nhân gian từ thoại để tượng trưng cho “cảnh giới thứ nhất của người làm nên sự nghiệp và học vấn lớn”: trước hết phải có tầm nhìn cao rộng, xác định được con đường mình quyết tâm theo đuổi. Đây là cách Vương Quốc Duy mượn câu từ để nói về đời người, còn trong nguyên tác, câu ấy trước hết vẫn diễn tả nỗi trông ngóng của một người đang chịu cảnh chia lìa.

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo

Lan khóc sương, cúc buồn khói đọng,
Lạnh thấm màn là,
Cặp én bay đi thẳng.
Dì nguyệt hiểu gì người chiếc bóng,
Thâu canh ánh sáng xiên song trống.

Đêm qua gió tây, cây biếc rụng,
Lần bước lên lầu,
Nẻo chân trờ xa ngóng.
Tấc lụa, tờ hoa mong đến chóng,
Nào biết nơi đâu, núi sông rộng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
35.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Trung Hậu

Lan khóc sương, khói vương dậu cúc
Lạnh buốt màn là
Đôi én con bay khuất
Trăng sáng hiểu gì tình đã dứt
Cửa son nghiêng chiếu suốt đêm qua

Gió Tây đêm trước lay cây biếc
Đơn chiếc lầu cao
Ngóng chân trời mãi miết
Thước lụa hoa tiên mong gửi kịp
Núi dài sông rộng biết nơi nao


15.00
Trả lời