Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 29/06/2026 13:09
Nàng Nancy Ellicott
Sải bước qua đồi, dẫm nát hoang vu,
Cưỡi ngựa băng đồi, đạp bằng sỏi đá -
Những ngọn đồi New England cằn cỗi quá -
Phóng ngựa săn tìm bầy cáo vu vơ
Băng qua đồng cỏ bò tơ.
Nàng Nancy Ellicott phả khói thuốc cay
Và quay cuồng trong những vũ điệu tân thời;
Các bà cô nhìn theo, lòng nửa vời bối rối,
Chẳng biết nên vui hay nên trách lời,
Chỉ biết thế là “hiện đại” mà thôi.
Trên những chiếc kệ kính nằm im lìm canh giữ
Matthew và Waldo - những hộ vệ của niềm tin,
Đội quân nghiêm trang giữ luật lệ vẹn gìn.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 28/06/2026 08:56
Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”
Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.
“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 28/06/2026 06:22
Ôi tự do, người bạn đường đẹp đẽ,
Thuở chân đi muôn lối định tự lòng!
Ta nuối tiếc, than ôi, bao cay đắng,
Đã bao lần tháo bỏ chiếc cùm gông!
Rồi lại buộc, bởi sinh ra đã thế,
Chẳng yêu đương, ta hoá gỗ, hoá chì:
Chỉ khi yêu, hồn và giọng mới về,
Thơ mạnh mẽ, sức khơi nguồn bén nhạy.
Phải yêu thôi để trí từ bừng thức,
Để sinh ra những đứa trẻ trên trang,
Cho danh tiếng vượt thời gian năm tháng,
Dẫu đổi bằng bao khổ luỵ tâm can.
Tìm đâu ra đề tài màu mỡ hơn,
Từng sưởi ấm hồn Homer thuở trước?
Ngoài nàng Hélène, nữ thần đầy đức hạnh,
Người khiến ta dâng hiến cả linh hồn?
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 27/06/2026 11:30
Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.
Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.
Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.
Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 26/06/2026 19:52
Mưa rơi dịu dàng trên phố...
(Arthur Rimbaud)
Lòng em tuôn dòng lệ,
Như mưa đổ Hồ thành;
Nỗi sầu chi tê tái,
Thấm vào tim mong manh?
Ôi tiếng mưa nhè nhẹ,
Trên đất, mái nhà ai!
Cho lòng ai quạnh quẽ,
Khúc nhạc mưa u hoài!
Lệ rơi không lý do,
Trong tim sầu chán ngán.
Ô kìa! Ai phản bội?
Sao tang tóc, hoang mang?
Ôi đớn đau khôn xiết,
Khi chẳng hiểu vì đâu,
Chẳng yêu và chẳng ghét,
Mà lòng nặng nghìn sầu!
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 26/06/2026 05:22
Vì bao cung kính, Silvie ơi,
Nàng lại nghiêm túc, giận không nguôi.
Sau bao phụng sự, ta đành thấy:
Chết là giá đắt, xót xa thôi.
Ta muốn chiều theo ý bạo tàn,
Chấm dứt số phận cảnh lầm than,
Trước mặt nàng đây, lời cuối tận,
Tắt lửa tình ta, lửa thế gian.
Nhưng hỡi ôi thương, một bóng hình,
Qua miền nấm mộ vẫn bám kinh,
Đuổi theo hồn trẻ bờ u tối.
Chia cách từ đây, dạ chẳng đành,
Nơi cõi âm ty tìm bóng ngọc,
Sao trời như bậu, rụng sao đành?
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 25/06/2026 13:28
Ôi buồn, buồn quá hồn tôi,
Cũng vì một bóng dáng người nữ nhi.
Nguôi ngoai chẳng được chút gì,
Dẫu rằng tấc dạ đã đi phương nào.
Dẫu hồn, dẫu dạ nghẹn ngào,
Đã trốn đi phương nào, xa người.
Nguôi ngoai chẳng được, người ơi,
Dẫu rằng tấc dạ phương trời xa xăm.
Lòng tôi nhạy cảm âm thầm,
Hỏi hồn: “Có thể giam cầm được chăng?
Chịu cuộc lưu đày kiêu băng,
Cuộc lưu đày xót xa chăng hỡi hồn?”
Hồn rằng: “Ta biết gì hơn,
Bẫy tình ai giăng, oán hờn chi ai?
Xác thân dù đã lưu đày,
Mà sao vẫn thấy nơi đây vương tình?”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 25/06/2026 05:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở
vào 25/06/2026 05:20
Hình bóng ai cứ chập chờn trước mắt,
Trong tâm tư ta vẫn thấy không rời;
Người vui chăng khi ta khóc nơi này,
Cảnh đẹp hỡi, chứng nhân lòng tan nát?
Thần Ái tình, vị chúa tể nghiêm khắc,
Gieo nỗi sợ làm băng giá hồn ta;
E người chẳng màng công lý bao la,
Đã thay lòng mà phụ tình đổi sắc.
Này Daphnis, nếu sự thật là thế,
Ta chẳng mong gì ngoài chết đơn côi,
Lao mình theo dòng thác lũ cuốn trôi,
Hay gieo xác xuống vực sâu ngút ngàn.
Bởi số kiếp quá bạo tàn, nghiệt ngã,
Đày đoạ lòng thuỷ chung phụng sự tình,
Mà đúng ra, kẻ bội bạc, vong vinh,
Là chính người, đáng nhận hình phạt ấy.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 24/06/2026 19:50
Như đoá hồng trên cành tháng Năm xuân sắc,
Thuở thanh tân vừa hé nở bông đầu,
Sắc rực rỡ gieo ghen tị cho trời cao,
Được sương sớm Bình Minh tưới tắm lúc bình minh;
Nét duyên dáng trên lá, tình yêu náu mình,
Toả hương thơm ngào ngạt khắp vườn cây;
Nhưng trận mưa giông hay nắng cháy hao gầy,
Hoa rũ héo, cánh rã rời, lìa cuống.
Cũng như thế, giữa tuổi xuân tươi mọng,
Lúc đất trời còn ca tụng sắc hương,
Thần Tận số ra tay, nàng khuất bóng,
Giờ trần gian, bộ tro xám gửi xương.
Lễ tiễn đưa, nhận cho ta dòng lệ đắng,
Bình sữa đầy, giỏ hoa thắm ngát hương,
Để sống hay chết, dẫu âm dương cách biệt,
Thân xác nàng mãi là đoá hồng thơm.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 23/06/2026 19:57
Hỡi Danh vọng, bạo chúa đời ta đó,
Ngươi ép ta phải sớm cất bước đi;
Nhưng vinh hiển nơi phương trời xa xứ,
Là nỗi đau lòng chẳng thể nguôi ngoai.
Chẳng lẽ xa bao cảnh đẹp trên đời,
Chỉ để cầu danh vọng tựa gió bay?
Theo chiến trận, bỏ hoa hồng chốn ấy,
Nguyệt quế nào sánh được đoá hồng đây?
Nhưng hỡi Tình yêu, vị Chúa các tâm hồn,
Kẻ ngự trị trong mắt nàng rực lửa,
Luôn oai phong như chiến thắng huy hoàng,
Sao cam để Danh vọng cản lối ta,
Để Thần chiến tranh coi ngươi như đứa trẻ,
Dù kẻ ấy, ngươi từng tước kiếm ngàn qua?
Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.