Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Đôi mắt tội lỗi (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Mắt nào phản bội gieo ngơ,
Cái nhìn nguyền rủa cho thơ sầu tràn.
Thà rằng mù loà từ nguồn,
Còn hơn cưu mang đau buồn xé gan.
Xác thân đày đoạ mênh mang,
Thở dài gửi gió than van tháng ngày.
Trời xanh trêu ghẹo trớ trêu thay,
Cơ cớ đày đoạ nông nỗi này... vì đâu?
Chỉ vì đôi mắt vướng sâu!


Ảnh đại diện

Tự (Trịnh Căn): Bản dịch của Nguyễn Văn Tố

Ta kính nối nghiệp nhớn, vui tin vận sáng. Ngày mới gần 20 tuổi, đương lúc dùng việc võ, vâng mệnh vương phủ giao cho việc lo liệu đi đánh, nhờ oai giời làm rõ công đánh đẹp. Mầm ác họ Nguyễn tan như than bay ngói vỡ, lũ nhà Mạc thì như tổ đốt kiến tan. Nam Bắc bụi sạch, bờ cõi rộng rãi, kính theo phép thịnh, trông mong ơn nhớn. Tôn ngôi giời để dạy dân, đem văn minh để bảo kẻ dưới. Thanh giáo thấm khắp trăm quan, đức nghiệp xa ra chín cõi. Dùng người giỏi, tuyên luật lệ. Đặt cách chính tâm tu thân, mở phép trị quốc bình thiên hạ. Nhân lúc muôn việc thong thả, trong lòng vui vẻ, xét đạo lý giời đất, xem nguồn gió thánh đạo, nối tóm từ nhỏ đến nhớn, lúc thư nhàn lấy ý hội làm mấy vần thơ quốc âm theo Đường luật, khắc thành hơn 200 bài, sai đề là Ngự chế Thiên hoà doanh bách vịnh. Dầu rõ lúc ưu du ngẫm nghĩ, đào dưỡng nguyên chân, không phải là bình phong vật, khoa hoa tảo.

Nay làm tựa.

Đại nguyên soái Thống quốc chính Thượng thánh phụ sư Thịnh Công nhân minh Uy đức Định Vương đề tựa ở điện Thiên Hoà.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Tây Hồ hoài cổ (Nguyễn Văn Lý): Bản dịch của Nguyễn Trâm, Tùng Quân

Xưa nay sen nở vẫn tươi hồng
Trấn Quốc chuông chùa vọng khoảng không
Chỉ thấy mây bay qua cổ luỹ
Sử xanh còn chép ấy Ly cung
Khúc Nghê thường lẩn cùng trăng lạnh
Giọng đọc Ly tao gió thoảng không
Ngư phủ chẳng hay chuyện kim cổ
Dây câu sáo ngắn cứ thong dong


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Gửi đoá thuỷ tiên trên ngực người đẹp (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Số ngươi thật đáng ghen tị thay,
Chàng trai trẻ khóc cạn tháng ngày,
Tự khép đời mình trong lệ đắng,
Làm hoa nhân gian thêm ngát ngơ.

Nhan sắc dẫu sau kiếp dại khờ,
Vẫn cho ngươi chốn đậu bến mơ:
Trên toà ngực thắm dòng tuyết mịn.

Ôi đặc xá thần kỳ, hiếm có,
Gieo mình chìm đắm chốn làn nước,
Lại tìm sự sống giữa tuyết trinh.


Ảnh đại diện

Người đẹp làm nổ lá trên môi (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Trò chơi ngẫu hứng của môi nàng,
Gây nên hình phạt quá tha phương,
Chưa từng thấy ai chịu nỗi đau như thế;
Há chẳng phải điều kỳ lạ đấy,
Khi một chiếc lá lại tan ra,
Chịu cảnh tuẫn tiết trên hoa hồng?


Ảnh đại diện

Việt túc phục tố lưu thượng Ngũ Hành Sơn khởi lục đăng Động Thiên Phúc Địa hành cung (Minh Mệnh hoàng đế): Bản dịch của Nguyễn Công Thuận

Nghỉ ngơi hết mệt khoẻ tinh thần
Cưỡi sóng thuyền rồng lướt nhẹ nhàng
Nam hướng Ngũ Hành Sơn thẳng đến
Cõi thiêng trông lại rất thanh tân


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nữ sinh của chàng (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Thần tiên đâu sánh được nàng,
Tình yêu quấn quýt lại sang đỡ đần.
Dìu tay nắn nét thanh tân,
Chữ uốn mềm mại, muôn phần đẹp sao.
Nhìn vào mắt lửa dạt dào,
Tình ghen nói nhỏ thì thào bên tai:
“Rằng thầy đâu thiệt chi ai,
Dạy em tập viết thành bài yêu thương.”


Ảnh đại diện

Lời thề tình yêu (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Mùa đông hết lạnh lùng,
Mùa xuân chẳng xanh vương,
Biển khơi ngừng sóng vỗ,
Khí trời hoá vô hình,
Mới là ngày tim nhỏ,
Thôi tha thiết yêu em.


Ảnh đại diện

Làn thở dài mơ hồ (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hơi thở dài, linh hồn lửa mênh mang,
Thốt ra từ ngực ngọc của người sang,
Hãy nói ta hay, tim nàng dạo ấy
Liệu còn vẹn giữ trọn niềm tin không?

Hay ngươi lại làm sứ giả âm thầm
Cho một mối tình kín giấu trong thâm?
Ôi Trời cao, tạo hoá đầy vi diệu,
Đặt vào nàng muôn mỹ đức trăng rằm,

Xin gạt bỏ đi số kiếp phũ phàng:
Mong cho lòng nàng chẳng phụ phàng ta.
Thà rằng người đẹp ngàn trùng tiếc thương,
Thở dài xót xa khi ta tan mất,
Còn hơn vì duyên mới chốn xa xôi.


Ảnh đại diện

Gửi Sylvie, về những lời than van của Achante (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Để cho ta thấy trọn cùng lúc,
Hình phạt uy quyền lẫn gắt gao,
Đế chế Thần Yêu hiển hách sao;
Những dòng thơ ấy vừa phác hoạ,
Chàng chăn cừu sầu buông tiếng than.
Đôi mắt nàng kia, làn da ngọc,
Chính kẻ gieo cay đắng muôn vàn!


Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối