Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 23/08/2026 14:10
Ta chẳng còn mê muội bấy lâu,
Uổng phí thời gian, phí sức đầu;
Xin biệt trăm năm, đành giã bạn,
Céphalie đẹp dối lừa nhau!
Thật lòng xin nhận trước đây thôi,
Thờ phụng nét xuân, trót đắm rồi,
Thấy gai nhọn hoắt thành hồng thắm;
Nhưng ta thuộc lối người trên đời,
Chịu nỗi trăm muôn vạn gian nan,
Mọi thứ nhẫn nhịn, chẳng thở than,
Trừ hai điều đắng: lòng bội bạc,
Cùng sự khinh chê, lắm phũ phàng!
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 22/08/2026 16:23
Tuyệt tác đáng thờ phụng,
Gã Troie phản cô rồi,
Chuyện lừa gạt thế thôi,
Chẳng làm tôi kinh ngạc.
Kẻ phản quê nhà trước,
Mối tình phản dễ thôi.
Tôi kinh ngạc hơn nhiều:
Lưỡi đục khéo làm sao,
Lừa đời, hoá muôn đời,
Đưa cô về mặt đất,
Khiến ta ngỡ người thật,
Dù chỉ đá lạnh câm.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 22/08/2026 10:13
Mẹ Tình Yêu kiều diễm,
Hôm nọ trách ông rồi,
Bởi lòng bà tức giận,
Trước nét đẹp ông thôi.
Nguồn cơn đâu xa lạ:
Các Nữ thần Ân sủng,
Đã bỏ bà đi mất,
Về ở cùng bên ông.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 21/08/2026 23:55
Bên dòng suối nhỏ êm đềm,
Hôm rồi em bỗng ngủ mềm dưới hoa.
Nàng Nymph săn bắn ghé qua,
Đến chầu, bái kiến, ngỡ là Nữ vương.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 21/08/2026 23:45
Nàng kiêu hãnh sao, tuyệt mỹ làm sao,
Bao vương vấn khiến lòng tôi xôn xao,
Chẳng còn giây phút nào yên ả.
Ngắm Thiên thần hiện hữu giữa trần gian:
Thờ ơ không yêu, là sắt đá,
Mà lỡ yêu rồi, lại hoá ngông cuồng.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 19/08/2026 17:52
Chẳng vì sao cả, chỉ vì yêu,
Từ yêu sang thốt lời xa cách,
Từ ngóng trông thành ra ngơ ngác,
Tim đang băng giá bỗng rực hồng.
Yêu em bởi chính em mà thôi,
Hận lắm, mà lòng vẫn phục tùng,
Đo bằng nhịp bước tình dời đổi:
Chẳng thấy hình em, vẫn yêu mù.
Tháng Giêng tia nắng sương chan hoà,
Thiêu rụi tim tôi, tàn nhẫn quá,
Cướp mất chìa khoá cõi bình yên.
Trái tim dâng trọn trong câu chuyện,
Kẻ chết là tôi, chết vì yêu,
Yêu em, Người hỡi, trong máu lửa.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 19/08/2026 11:03
Tình Yêu chễm chệ ngai vàng,
Ngồi trên Hộp Sọ nhân gian muôn đời.
Kẻ ngông cười cợt chơi bời,
Môi phồng thổi bóng lên trời thong dong.
Bóng tròn bay tới tầng không,
Như tìm thế giới hư không xa vời.
Khối cầu óng ánh sáng ngời,
Vỡ tan trút vạt giấc đời mộng vàng.
Nghe trong bong bóng vỡ tan,
Hộp sọ rên siết thở than từng lời:
- “Trò chơi tàn bạo, nực cười,
Đến khi nào mới nguôi ngai hỡi Tình?
Bởi từ làn môi ác tà,
Những gì ngươi thổi tung ra khoảng trời,
Kẻ đồ tể! Chính là tôi:
Máu xương, não tuỷ, cuộc đời của tôi!”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 16/08/2026 22:02
Ôi tâm trí Sylvie
Sao nham hiểm, phũ phàng!
Ta biết phụng sự nàng
Mạng sống rồi cũng mất.
Đó, bằng chứng chân thật
Dưới triều nàng: diệt vong!
Nàng tặng ta dây thòng
Khép lại bằng Thánh Giá.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 16/08/2026 21:56
Xin Trời, xin chớ đọc vào đây,
Clorinde, mối bận tâm đầy
Của bao bực trượng phu thiên hạ:
Trang sau chẳng có chi xa lạ,
Chỉ bài binh pháp trận tình yêu
Mà mắt nàng đây đã tường nhiều.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 16/08/2026 20:37
Kìa cô gái trẻ lướt qua mau,
Tựa chú chim chuyền cành xôn xao.
Tay cầm bông hoa bừng thắm sắc,
Môi cất khúc ca mới ngọt ngào.
Có lẽ trên đời chỉ mỗi em,
Trái tim đồng điệu chốn êm đềm.
Nếu đến cùng tôi trong dạ tối,
Ánh nhìn đủ thắp sáng màn đêm!
Nhưng thôi, tuổi trẻ đã phai rồi...
Vĩnh biệt, tia sáng dịu êm ơi! -
Làn hương, cô gái, giai điệu ấy...
Hạnh phúc ghé qua, đã mất rồi!
Trang trong tổng số 625 trang (6247 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.