Dưới đây là các bài dịch của Đinh Tú Anh. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 20 trang (197 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Hoàng Hạc lâu (Thôi Hiệu): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Người xưa cưỡi hạc đi, giờ
Nơi đây Hoàng Hạc lầu trơ một mình
Hạc về mãi chốn lặng thinh
Mặc cho mây trắng phiêu linh trên trời
Hán Dương cây bãi bời bời
Cỏ thơm Anh Vũ một nhời: rất xanh
Sương sa, ác lặn, hỏi nhanh
Quê nhà khói toả, khiến anh, chị buồn?

Ảnh đại diện

Trường Can hành kỳ 1 (Thôi Hiệu): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Chẳng hay đâu nhỉ, nhà chàng?
Còn nhà thiếp ở đường ngang đây mà
Dừng thuyền thiếp hỏi, thật ra
Thiếp e hai đứa chúng ta cùng làng.

Ảnh đại diện

Trường An thành hoài cổ (Nguyễn Trung Ngạn): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Cây hoá, ruộng hoang, nghiệp đế tàn,
Thâu về họ Lý cả giang san.
Núi quây nước cũ, cơ thôi khởi,
Tre rợp thành hoang, cỏ khỏi lan.
Sư gõ chuông chùa khi ác lặn,
Trẻ ngân sáo trúc lúc chiều tan.
Anh hùng việc cũ tìm đâu tá,
Đứng dựa giang đình, chút thở than.

Ảnh đại diện

Sơn hành (Đỗ Mục): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Đường đá chênh vênh núi lạnh gài,
Giữa vùng mây trắng mấy nhà ai.
Dừng xe lặng ngắm rừng phong đỏ,
Đỏ đẹp hơn hoa giữa tháng hai.

Ảnh đại diện

Tự trạng (Trần Đình Túc): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Tiều tuỵ sức đâu nghĩ trói gà,
Vụng sinh tài sản, rộng tiêu pha.
Cổ nhân sách đấy, ham đành kệ,
Thiên hạ vật đây, thấy cũng à.
Chính Ngọ, mặt buồn trông lúa trổ,
Đúng Dần, tâm nhọc ngẫm không ra.
Muôn vàn nguy hiểm, Nam cùng Bắc,
Ơn phước vua ban, mới đặng, chà!

Ảnh đại diện

Đông dạ bất mị ngẫu thành (Trần Đình Túc): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Ba vạn sáu ngàn ngày một kiếp
Đời nối đời liên tiếp đấy thôi
Tôi nay hai vạn bảy rồi
Mà chưa một phút được ngồi nghỉ ngơi.

Tuổi thọ dám so đâu Bành Tổ
Được, sướng vui, mất khổ nào hay
Những năm trẻ nhỏ vui thay
Đến khi cha mất đêm ngày bơ vơ.

Sống hiu hắt lớn lên nhờ mẹ
Với nước non vui vẻ, sắt son
Tôi, con chức phận làm tròn
Sóng lam, gió chướng đâu còn phân vân.

Chạy vạy trước rồi sau dư sức
Cũng nổi chìm bốn chục năm rồi
Nhọc qua, ắt tốt đẹp thôi
Bể xanh đã trải, ruộng rồi nên dâu.

Rất nhọc, mệt lại còn bệnh mắt
Tấm cô trung ăn ắt lo toan
Bởi chưng trăm sự chẳng toàn
Nghĩ mình như thể hàm oan vụng về.

Ngựa buồn bã hý lên chẳng ngủ
Mặc nhiên sao vua cứ sai ta
Mặc nhiên trời chẳng giết ta
Phan An Nhân ấy, xưa đà thề theo.

Đoàn Thành Thức, khổ thân, cười khốn
Sự vật rồi tất ổn, về không
Không là sắc, sắc là không
Hoạ đây, phúc đấy, trời xanh chủ trì.

Há cầu kiểu nhân gian, thoả dục
Phạm Vũ Tử, xưa nhục biết bao
Chết đi thời biết làm sao
Mong thầy bói giỏi, đoán nào, giùm ta.

Chúc xưa có người Hoa Phong ấy
Thọ thật cao, nhục đẫy, thật nhiều
Đoái tôi tóc bạc bao nhiêu
Cũng đừng cõi thọ rước liều lên trên.

Hoặc tạo hoá, tuổi tôi, tăng tuổi
Tượng gỗ lâu, cũng chối, ích gì
Hoặc trời thẹn bắt chết đi
Bàn cờ cõi thế cũng kì bỏ ngang.

Theo dịch đợi mệnh sao con ghét
Sửa ngắn dài, khóc thét, khó ghê
Đêm nay vắng vẻ bốn bề
Thư trai co quắp, bộn bề tâm tư.

Chẳng giống được Đường Lô, các vị
Chẳng tục, tri ấy nhỉ, vô vi.

Ảnh đại diện

Tại Hương Cảng thời phục ký Đặng Hoàng Trung nguyên vận (Trần Đình Túc): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Đến, đi xoay vận một vòng, ha,
Bè sứ tháng hè cập cảng, chà:
Phong cảnh khác rồi, hơi lạ mắt,
Nắng mưa vẫn vậy, giống quê nhà.
Giang hồ làm khách, thương đồng bệnh,
Cây bút thông ngôn, họ với ta.
Ngoái lại xanh xao, mờ mịt quá,
Lòng trung mới biết bến bờ xa.


22/3/2021
Ảnh đại diện

Tứ tử Hoan hội thí trúng phó bảng (Nguyễn Khuyến): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Cha lấy tam nguyên, phó bảng, con,
Thừa trừ, tạo vật, vậy là ngon.
Một nhà cũng thể người sau trước,
Mười chuyện làm sao tám chín tròn.
Trời giữ văn chương thiên địa mãi,
Đất lưu phúc đức tổ tông còn.
Phong vân, ta sắp già rồi nhỉ,
Rong ruổi cùng đời, phó thác con.

Ảnh đại diện

Quá Linh giang (Nguyễn Khuyến): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Sông Gianh, trời đã xế chiều, trông:
Cảnh vật lờ mờ bốn phía sông.
Buồm tiến chân mây buồm lẳng lặng,
Núi nhô mặt biển núi chênh chông.
Bắc nam bờ rộng chừng ngàn thước,
Lui, tới thuyền mau tựa cỏ bồng.
Ta đã ba lần qua ấy nhỉ,
Tóc râu dần đã biến thành ông.

Ảnh đại diện

Cảm tác (Nguyễn Khuyến): Bản dịch của Đinh Tú Anh

Đeo ấn làm quan thập nhị niên,
Những mong vua quý, chẳng ưu phiền.
Bệnh do việc lắm, đành hưu, ổn.
Bụng chỉ lưng cơm, quyết nghỉ, yên.
Bỏ nước thì còn bè bạn gánh,
Về nhà chưa hẳn cháu con hiền.
Mơ màng xách chén theo nghề mới,
Chỉ sợ làm nhơ nghiệp bút nghiên!

Trang trong tổng số 20 trang (197 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối