Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Khùng khằng lại giận đứa lăng nhăng[1].
Sấm tối mưa mai gẫm chẳng bằng.
Bến nước mười hai đưa chiếc lá,
Đất bằng hai bảy[2] đợi con trăng.
Thương đây lại dặn đường thương lảng,
Nhớ đó thôi thì chớ nhớ săn.
Mối nợ sự duyên ai có hỏi[3],
Xưa nay cũng một tấm lòng chăng?


Chú thích:
[1]
Có sách chép là “Cùn cằn đã tượng sự lăng nhăng”.
[2]
Tức 14 (2x7).
[3]
Có sách chép là “e có hỏi”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]