Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chẳng phải mình con ngủ cạnh thầy,
Con xin con kể để thầy hay.
Sử kinh chưa trải mùi ngon ngọt,
Trò chuyện càng nhiều nỗi đắng cay.
Nước bốn nghìn năm hồn chửa tỉnh,
Người hăm lăm triệu giấc còn say.
Bên giường dẫu ngáy nhưng còn sợ,
Nghe mõ thầy truyền[1] thức dậy ngay.


Bài thơ vịnh cảnh học trò ngồi nghe giảng sách mà ngủ gật.

Chưa rõ vì sao Nguyễn Khuyến cũng có bài thơ Chế học trò ngủ gật cùng chủ đề và dùng cùng bộ vần với bài này.

Chú thích:
[1]
Thầy học dùng mõ để kêu gọi học trò, nên có câu “Mộc đạc truyền thanh” (mõ gõ truyền tiếng).


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]