Vâng! Có lẽ vào mộtđêm mưa người chiến sĩ về thăm mẹ, anh chạnh lòng thương căn nhà dột của mẹ từng đêm, từng đêm những cơn mưa xôi xả vô tình dột vào. Đó là mưa rơi ngoài kia hay là mưa gió của cuộc đời mẹ lặng thầm hi sinh vì con vì cái???? "Mưa rơi sợi thẳng, sợi xiên _Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời" anh thưong mẹ bao nhiêu để rồi trách mình bấy nhiêu:"Con đi đánh giặc suốt đời _Vẫn không che được một nơi mẹ nằm " Nhưng anh chiến sĩ ơi, đừng buồn nữa! Vì hành động đánh giặc kia của anh có khác chi lòng yêu TỔ QUỐC,mà  tình yêu Tổ quốc vốn bắt nguồn từ tình yêu quê hưong, yêu những ngừoi thân ruột thịt trong gia đình.Tình yêu mẹ của anh đã chan hoà trọn vẹn trong tình yêu quê hưong đất nứoc rồi!


Bài thơ này được bình chọn vào một trong số những bài thơ hay nhât thê kỉ XX do do Trung tâm văn hóa doanh nhân và Nhà xuất bản Giáo Dục phối hợp tổ chức đã lựa ra được 100 thi phẩm xuất sắc và công bố trong Đêm Nguyên tiêu của Ngày thơ Việt Nam lần thứ 5.Chúc mừng nhà thơ Tô Hoàn
Tôi nhặt hoàng hôn
Cất vào đêm tối
Tôi nhặt nỗi buồn
Cất vào hồn tôi