Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 25/04/2012 18:17

宿下郫

歲入小春霜氣緊,
寒氈消素獨沉吟。
五年又作下郫客,
萬里誰知遊子心。
地接故鄉空有夢,
風吹旅橐更無金。
淒涼一枕眠還起,
剪得寒燈夜已深。

 

Túc Hạ Bì

Tuế nhập tiểu xuân sương khí khẩn,
Hàn chiên tiêu tố độc trầm ngâm.
Ngũ niên hựu tác Hạ Bì khách,
Vạn lý thuỳ tri du tử tâm.
Địa tiếp cố hương không hữu mộng,
Phong xuy lữ thác cánh vô câm.
Thê lương nhất chẩm miên hoàn khởi,
Tiễn đắc hàn đăng dạ dĩ thâm.

 

Dịch nghĩa

Năm đã sang đến tháng Tiểu xuân, hơi sương đã dày
Trong mảnh chăn mỏng đơn sơ, trầm ngâm một mình
Sau năm năm lại làm khách ở Hạ Bì
Suốt vạn dặm ai biết lòng du tử
Đất liền quê cũ luống có mộng
Gió lùa tay đẫy mà người lữ khách lại chẳng có vàng
Gối chiếc lạnh lùng, ngủ rồi lại dậy
Cắt được bấc ngọn đèn mơpf, đêm đã sâu


Nguyên dẫn: Mùa hạ năm Bính Ngọ (1789) tôi làm khách ở Hạ Bì (tên nôm là làng Quật. Nay thuộc huyện Gia Phúc tỉnh Hải Dương). Mùa đông năm nay (1791) lại đến thăm, bởi giữ chữ tín mà ngủ lại.

Nguồn: Tuyển tập thơ văn Phạm Đình Hổ, NXB Khoa học xã hội, 1998

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Kim Anh

Tháng đến Tiểu xuân sương đã đậm
Trong chăn chiên mỏng mải trầm ngâm
Hạ Bì lại đến ở làm khách
Vạn dặm ai hay du tử tâm
Quê cũ liền đây nên có mộng
Gió lồng túi khách, túi im câm
Lạnh lùng gối chiếc nằm lại dậy
Cắt bấc đèn xong, sắp rạng đông

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Tiểu xuân đã nặng hơi sương
Cuộn mình chăn mỏng vấn vương nỗi niềm
Hạ Bì cách ngót năm năm
Đường xa muôn dặm nặng lòng khách du
Gần quê mộng lữ xôn xao
Gió đưa mơn mởn tiếc sao vô tình
Tỉnh ôm gối chiếc lạnh lùng
Bấc đèn cắt vội như hình rạng đông

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Năm sang Tiểu xuân, hơi dày sương,
Một mình chăn mỏng nổi vấn vương.
Sau năm năm Hạ Bì làm khách,
Suốt vạn dặm biết du tử lòng.
Đất liền quê cũ luốn có mộng,
Gió lùa tay túi khách trống không,
Gối chiếc lạnh lùng, ngủ rồi dậy,
Cắt được bấc đèn, đã hửng đông.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời