Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giai
Đăng bởi Vanachi vào 31/05/2004 19:24, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 11/04/2020 21:20
Tội chi hơn tội lấy chồng già,
Duyên nợ mô mà mãi thế a?
Ngán nỗi giăng tà lồng bóng liễu,
Buồn tình ong quyện rút bông hoa.
Thường thường tuy có mà không mãi,
Thoáng thoáng nên chăng mới hoạ là.
Đầu bạc tóc xanh dang dở quá,
Ra đường ai biết bạn hay cha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.