Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 16/04/2007 14:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 04/09/2008 23:35

和鄉先生韻柬諸同志

愁來咄咄漫書空,
天地無窮嘆轉蓬。
世事灰心頭向白,
衰顏借酒暈生紅。
覽輝擬學鳴陽鳳,
遠害終為避弋鴻。
淪落天涯俱是客,
年來出處略相同。

 

Hoạ Hương tiên sinh vận giản chư đồng chí

Sầu lai đốt đốt mạn thư không,
Thiên địa vô cùng thán chuyển bồng.
Thế sự hôi tâm đầu hướng bạch,
Suy nhan tá tửu vựng sinh hồng.
Lâm huy nghĩ học minh dương phụng,
Viễn hại chung vi tị dặc hồng.
Luân lạc thiên nhai câu thị khách,
Niên lai xuất xứ lược tương đồng.

 

Dịch nghĩa

Chao ôi (cha cha) mối sầu đến viết lên đầy trời!
Khó (cho ta) là di chuyển như ngọn cỏ bồng trong trời đất vô biên này
Cuộc đời khiến lòng người nguội lạnh như tro tàn, tóc bạc dần
Thần sắc kém, mượn rượu để làm ửng đỏ lên
Nhìn ánh sáng muốn bắt chước chim phượng hót trong ánh dương
Rốt cuộc làm chim hồng tránh tên để xa nguy hại
(Chúng ta) đều là khách luân lạc ở chân trời
Lâu nay xuất hay xử cũng giống nhau.


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Sầu đến, ôi chao! Viết giữa trời!
Cánh bồng lưu lạc khắp đòi nơi
Chán chường thế sự sương pha tóc
Bồi dưỡng suy nhan, rượu thắm môi
Muốn ngợi trời xanh như phượng ấy
Đành xa tên độc tựa hồng thôi
Chân mây phiêu bạt phần lưu khách
Xuất, xử xưa nay vốn chuyện đời.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Buồn đến, "cha cha!" luống viết không,
Vô cùng trời đất ngán xoay vòng.
Nguội lòng việc thế đầu ra bạc,
Nhờ rượu thân suy mặt ửng hồng.
Thấy sáng phượng kia sà xuống hót,
Tránh tên hồng nọ phải xa tung.
Cũng đều luân lạc phương trời cả,
Xuất xử lâu nay vẫn cũng đồng.


Nguồn: Đào Duy Anh, Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Sầu đến, chao ôi! phủ khắp trời,
Vô cùng trời đất cánh bồng trôi.
Việc đời nguội lạnh đầu phơ bạc,
Chén rượu làm vui mặt giả tươi.
Muốn học phượng hoàng reo nắng đến,
Đành theo hồng nhạn lánh tên rơi.
Chân mây lưu lạc thương thân khách,
Xuất, xử xưa nay đã biết rồi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Buồn sao "cha chả" viết lên không,
Trời đất bao la ngán phận bồng.
Việc thế quay nhìn đầu đốm bạc,
Mặt gầy nhờ rượu má hơi hồng.
Nhìn trời kêu sáng làm chim phượng,
Tránh nạn xa tên học cánh hồng.
Lưu lạc chân trời đều kiếp khách,
Lâu nay xuất xử lẽ cùng chung.


Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển, Bùi Hạnh Cẩn dịch, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Chao ôi sầu đến viết đầy trời!
Cánh bồng phiêu bạt khắp muôn nơi.
Cuộc đời tóc bạc lòng nguội lạnh,
Thần sắc mờ, mượn rượu làm tươi.
Muốn học phượng hoàng reo nắng sớm,
Đành theo hồng nhạn tránh tên rơi.
Chúng ta đều khách luân lạc cả.
Xưa nay xuất xử giống nhau thôi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời