Bao buổi chiều phai bao nắng sương
Quên già mãi bạn với văn chương
Tự cười quan án chức không nhỏ
Sao cảm trời xuân cảnh buồn thương
Quyên uổng rừng sâu rơi nước mắt
Bướm khoe thượng uyển ngát làn hương
Bao nhiêu tri kỷ bao nhiêu kẻ
Riêng với tình ông mãi nhớ thương