乙酉年奉旨來京途中聞變感作

國破家亡我獨存,
艱難苦恨向誰論。
江山未洒英雄淚,
風雨難消壯士魂。
屏嶺愁瞻雲暗淡,
驛亭醉倒日黃昏。
慇懃親友相期處,
可惜寸膠千丈渾。

 

Ất Dậu niên phụng chỉ lai kinh, đồ trung văn biến cảm tác

Quốc phá gia vong ngã độc tồn,
Gian nan khổ hận hướng thuỳ luân?
Giang sơn vị sái anh hùng lệ,
Phong vũ nan tiêu tráng sĩ hồn.
Bình lĩnh sầu chiêm vân ảm đạm,
Dịch đình tuý đảo nhật hoàng hôn
Ân cần thân hữu tương kỳ xứ
Khả tích thốn giao thiên tượng hồn.

 

Dịch nghĩa

Nước tan, nhà mất, một mình ta còn,
Nỗi gian nan đau khổ căm giận này biết bàn bạc cùng ai?
Sông núi cần có nước mắt anh hùng nhỏ,
Gió mưa khó tiêu tan được hồn tráng sĩ.
Buồn trông mây núi Ngự Bình màu nhàn nhạt,
Ở trạm nghỉ dọc đường say đảo mặt trời lúc chập choạng tối.
Về điều bạn thân ân cần trông cậy nhau,
Thì đáng tiếc là một tấc keo không dủ làm trong nghìn trượng nước đục!


Ất Dậu tức năm 1885. Đánh quân Pháp tại kinh thành Huế năm 1885 không thành công, vua Hàm Nghi và đoàn tuỳ tùng phải chạy ra Quảng Trị.

Nguồn: Văn học yêu nước & cách mạng Hà Nam Ninh (tập 1), GS. Nguyễn Văn Huyên chủ biên, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1981

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phương Châu Đoàn Ngọc Phan

Nước nhà tan tác một ta còn,
Bàn bạc cùng ai nỗi héo hon?
Sông núi: anh hùng cần nhỏ lệ,
Gió mưa: tráng sĩ khó tiêu hồn.
Buồn trông đỉnh Ngự mây buông nhạt,
Say đảo đình quan bóng tối dồn.
Mong mỏi bạn thân tha thiết lắm,
Tấc trong đáng tiếc, đục ngàn muôn!


Nguồn: Nguyễn Tiến Đoàn, “Hình ảnh Án Bắc và thơ ông qua một di cảo,” Thông báo Hán Nôm học, 1997
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nước tan, nhà mất, mình ta còn,
Bàn bạc cùng ai nỗi hận hờn.
Sông núi anh hùng cần nhỏ lệ,
Gió mưa tráng sĩ khó tiêu hồn.
Buồn trông núi Ngự mây màu nhạt,
Nghỉ trạm dọc đường lúc hoàng hôn.
Về cách bạn thân luôn cậy tựa,
Keo trong không đủ đục nghìn muôn!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời