Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 26/02/2026 18:39, số lượt xem: 83

Lại viết một bài thơ về Đất Nước
Khi tháng Tư trở gió trên những con đường rợp nắng
Khi cờ đỏ bay lên từ những mái nhà
Như nhịp tim thầm lặng của triệu người chung một nhịp.

Đất Nước hôm nay không còn tiếng bom rơi
Chỉ còn tiếng máy công trường dậy sớm
Tiếng trẻ con ê a đánh vần bài học mới
Tiếng sóng ngoài khơi gọi gió về cùng những cánh buồm xa.

Đã hơn năm mươi lăm mùa xuân đi qua
Kể từ mùa xuân lịch sử
Mùa xuân của những bước chân thần tốc
Của những đoàn quân đi trong mưa nắng
Mang theo niềm tin dài hơn dãy Trường Sơn
Và ý chí bền như đá núi.

Đại thắng mùa xuân –
Non sông nối liền một dải
Bắc Nam sum họp một nhà.
Câu nói giản dị như lời mẹ dặn
Mà thấm qua bao thế hệ
Như hạt lúa chắt chiu từ bùn đất
Như giọt mồ hôi rơi xuống ruộng đồng.

Đã đợi chờ suốt hơn ba mươi năm
Trong những đêm dài nghe tiếng gió Lào thổi rát
Trong những bữa cơm độn khoai mà lòng không nguôi hy vọng.
Và rồi ngày gặp lại
Sau nhiều năm xa cách
Những cánh tay ôm chầm lấy nhau
Vui đến nghẹn lời
Vui sao mà nước mắt lại trào
Mặn như nước biển
Mặn như giọt máu thấm vào lòng đất mẹ.

Nỗi nhớ dài như con đường đất đỏ
Nỗi nhớ bắc qua những cánh đồng khô cỏ cháy
Về nỗi đau chia cắt hai miền
Một nỗi đau mang tên rất hiền: cầu Hiền Lương.

Tên của cây cầu nghe như lời ru buổi tối
Nhưng cây cầu ấy từng chia hai dòng xa cách
Sông Bến Hải – con sông chảy hiền hoà
Mà dòng nước có khi sắc lạnh như gươm
Cắt đôi một bầu trời
Cắt đôi tiếng gọi thân quen
Anh ở bên này – em ở bên kia
Chỉ một nhịp cầu
Mà cách nhau như hai thế giới.

Hai đôi bờ giới tuyến
Hai màu sơn chia nửa
Hai nhịp tim cùng đập mà không thể tìm nhau.
Từ lời hứa trở về sau hai năm
Lời hứa giản đơn như một cái hẹn chiều
Mà tại sao lại hoá thành hai mươi mốt năm trời đằng đẵng
Hai mươi mốt năm
Dài hơn tuổi trẻ của một đời người
Dài hơn mái tóc còn xanh.

Khi đi qua cầu Hiền Lương bây giờ
Chỉ mất vài phút
Nhưng ngày xưa
Có lẽ cây cầu ấy là cây cầu dài nhất Việt Nam
Vì người ta phải đi bằng ký ức
Phải đi bằng niềm tin
Phải đi suốt hai mươi mốt năm trời
Mới tới được ngày đoàn tụ.

Hai mươi mốt năm
Là hai mươi mốt mùa mưa nắng
Là hai mươi mốt lần hoa phượng đỏ rồi tàn
Là hai mươi mốt lần nghe tin tức mà lòng thắt lại.
Có những người đi mãi không về
Có những bức thư chưa kịp gửi
Có những lời yêu thương hoá thành lời hẹn ước
Nằm lại đâu đó giữa hai bờ sông.

Đất Nước đi qua những năm tháng ấy
Không chỉ bằng máu và nước mắt
Mà bằng lòng người không bao giờ chịu khuất
Bằng những bà mẹ lặng lẽ ngóng con
Bằng những người cha giấu tiếng thở dài trong đêm
Bằng tuổi trẻ gửi lại chiến trường
Để hôm nay
Chúng ta được sống những ngày bình yên.

Đất Nước hôm nay lớn lên từ những hy sinh đó
Những con đường cao tốc nối dài như ước mơ
Những thành phố sáng đèn như sao sa mặt đất
Những cánh đồng lúa vẫn xanh
Như lời hứa năm xưa không hề mất.

Nhưng mỗi khi đi qua cầu Hiền Lương
Nghe gió sông Bến Hải thổi về
Ta vẫn thấy lòng mình lặng xuống
Như nghe tiếng gọi từ quá khứ.
Quá khứ không để nhắc lại nỗi đau
Mà để nhắc ta biết trân trọng ngày hôm nay
Biết rằng Đất Nước này
Được làm nên từ điều bình dị nhất:
Khát vọng được ở bên nhau.

Và vì thế
Mỗi mùa xuân trở lại
Ta lại viết một bài thơ về Đất Nước
Không phải để kể công
Mà để nhớ
Để thương
Để biết rằng trong từng nhịp sống bình thường
Có bóng dáng của những mùa xuân không bao giờ cũ.

Đất Nước –
Là cây cầu không còn chia cắt
Là dòng sông đã liền một dải
Là anh và em không còn đứng ở hai bờ xa lạ
Mà cùng chung một mái nhà
Dưới bầu trời tự do
Rộng như giấc mơ của bao thế hệ.

12h45p - 18h37p, ngày 25 tháng 2 năm 2026

Hướng tới kỷ niệm 51 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026)