Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Đăng ngày 13/10/2025 10:19, số lượt xem: 237

Ngày xưa ấy, khi làng ta còn yên ả,
Đất nâu mềm, lúa trổ bông vàng.
Trẻ mục đồng thổi sáo giữa đồng hoang,
Người lớn cuốc cày trên ruộng lúa.
Cuộc sống yên bình, chan chứa,
Khát khao làm ăn bền bỉ qua từng mùa.

Rồi một hôm, trời đen kéo về không báo trước,
Mây vần vũ như những dãy núi đổ sụp.
Tiếng gió gào rít bên mái nhà tranh,
Cơn mưa lớn – trút xuống như chưa từng có.
Lũ đến sau – hung hãn và dữ dội,
Cuốn phăng hết công sức bao năm trời.
Mùa màng bị xoá sạch như chưa từng gieo trồng,
Người dân bàng hoàng – nước mắt chan cùng nước lũ.
Nỗi đau không thể kể bằng lời,
Chỉ còn biết siết tay nhau mà đứng dậy.

Nước dâng cao, đê đã rạn nứt,
Tiếng loa vang giữa đêm: “Toàn dân khẩn trương đắp đê!”
Không ai chần chừ, không ai lùi bước,
Từ đầu làng đến cuối xóm, người người đổ về.
Một dòng người như mạch máu sống
Đổ về đê – nơi đang vật lộn với lũ cuồng phong.

Bao cát chất cao như núi,
Từng chuyến xe chạy suốt ngày đêm.
Người khiêng, người xúc, người hò reo phấn khởi,
Tiếng cười xen lẫn tiếng thở hổn hển mồ hôi.
Ai cũng biết: nếu đê vỡ, làng sẽ chìm,
Nên tay nắm chặt tay, không ai đứng ngoài trận tuyến.

Người già cầm đèn pin, tiếp sức cho người trẻ,
Phụ nữ thay phiên, nhóm lửa nấu cơm đêm.
Trẻ con ngồi gấp bao, hát vang câu ca cổ,
Cả làng sáng rực một ngọn lửa đoàn kết thiêng liêng.
Không ai sợ gió, không ai sợ mưa,
Chỉ sợ mất đi mảnh đất cha ông bao đời giữ gìn.

Hỡi anh chị em ơi!
Ngày sống còn của làng ta đến rồi!
Hãy đứng dậy như rừng cây trước gió,
Chung vai, sát cánh, đắp đê cho vững chắc.
Một bao cát không là gì giữa trời đất,
Nhưng hàng triệu bao – là thành luỹ kiên trung.

Hỡi cơn lũ dữ tợn kia!
Ngươi không thể khuất phục được lòng người!
Ngươi có thể làm nghiêng mái nhà,
Nhưng không làm nghiêng được ý chí dân làng.
Ngươi có thể cuốn trôi những bụi lúa,
Nhưng không cuốn trôi được tinh thần đoàn kết thép gang.

Chúng tôi là người làng – gắn bó với từng tấc đất,
Từng gốc rạ, từng thân cau, từng hàng tre quê mình.
Chúng tôi đắp đê bằng tình yêu không khuất phục,
Bằng bàn tay chai sạn và trái tim không biết run sợ.

Cơn lũ ơi!
Dù ngươi có gào thét, có hung hăng đến đâu,
Cũng không thể dập tắt ánh lửa trong lòng chúng ta,
Vì lửa ấy là tình yêu làng xóm,
Là sự sống, là tương lai của bao thế hệ mai sau!

Khi trời quang mây tạnh,
Khi nước rút, để lại bùn non trên cánh đồng,
Chúng tôi lại đi gieo hạt –
Trên chính mảnh đất mình giữ lại bằng máu và nước mắt.
Chúng tôi kể lại chuyện ngày hôm qua –
Bằng tiếng hát vang trên ruộng đồng no đủ.

Bài ca đắp đê không chỉ là chuyện một ngày,
Mà là bài học đời đời truyền lại:
Rằng sức mạnh của con người –
Chính là biết nắm tay nhau khi giông tố tràn về!