Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Lời ca gửi gió » Lời ca gửi gió
Chào tháng mười hai, ngày có gì đẹp nhất?
Ngày đẹp nhất, có lẽ là đầu tháng hôm nay.
Tháng cuối năm, những thăng trầm phải nên khép lại,
Những tháng ngày qua, vui có, buồn có,
Đôi khi tưởng chừng nặng trĩu trên vai.
Đời ta có lẽ trải qua những sự kiện này,
Thăng trầm mà vẫn vượt qua, vẫn đứng vững.
Chỉ mong rằng tháng mới,
Là tháng ngày tươi đẹp nhất của đời mình,
Dẫu biết rằng có những ngày xui rủi,
Những hôm lòng nặng trĩu, bước chân như chậm lại.
Hay là ngày tốt đẹp chuẩn bị đến,
Mang theo nắng, mang theo niềm tin,
Mang theo tiếng cười rực rỡ,
Nhưng vẫn chỉ mong bản thân vượt qua mà thôi,
Vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua cả những nghi ngờ,
Vượt qua những đêm dài không ngủ,
Để khi bình minh ló dạng,
Ta thấy mình vẫn đứng đó,
Như cây vẫn vươn lên dù bão tố.
Chào tháng mười hai,
Xin gửi lòng mình cho những điều bình dị,
Cho những nụ cười của người quen,
Cho tiếng chim bay trên mái nhà,
Cho ánh sáng len qua cửa sổ buổi sáng,
Cho những lời chúc chưa kịp nói,
Cho cả những giọt nước mắt đã rơi mà chưa ai nhìn thấy.
Mong rằng tháng mới sẽ là tháng của hy vọng,
Của những ngày yên bình,
Của những khoảnh khắc giản dị mà quý giá,
Của những câu chuyện nhỏ nhặt, nhưng ấm áp.
Và nếu có điều gì chưa trọn vẹn,
Thì tháng mới sẽ cho ta cơ hội để sửa chữa,
Để cười nhiều hơn, yêu nhiều hơn, sống thật hơn.
Chào ngày mới, tháng mười hai,
Hơi thở mùa đông còn vương trên cành lá,
Nhưng lòng người vẫn muốn tìm nắng,
Tìm một chút ấm áp để bắt đầu ngày mới.
Dẫu tháng cuối năm thường đầy những bộn bề,
Những hối hả, những lo âu không tên,
Ta vẫn muốn giữ một khoảng bình yên riêng,
Để ngồi lắng nghe tim mình đập chậm rãi,
Để thấy mình còn sống, còn yêu, còn mong chờ.
Tháng mới, xin cho tôi những ngày giản dị,
Những câu chuyện nhỏ nhặt mà chân thành,
Những bước chân trên phố vắng buổi sáng,
Những nụ cười không cần lý do,
Những cái nắm tay thật chặt,
Và cả những giọt mưa bất chợt trên vai áo.
Dẫu có những ngày xui rủi,
Những hôm lòng nặng trĩu, bước chân như chậm lại,
Xin cho tôi đủ can đảm để vượt qua,
Để không gục ngã trước những điều chưa trọn vẹn,
Để biết rằng mỗi buổi sáng là một cơ hội,
Mỗi bình minh là một khởi đầu,
Và tháng mười hai này, vẫn có thể trở thành tháng đẹp nhất.
Chào tháng mới, chào những ngày chưa đến,
Hãy để ta bước đi thật chậm,
Nhìn ngắm mọi thứ xung quanh bằng ánh mắt trìu mến,
Nghe tiếng gió, nghe tiếng chim, nghe nhịp tim mình,
Và biết rằng mỗi ngày trôi qua,
Dẫu nhỏ bé, dẫu bình thường,
Vẫn là món quà quý giá nhất.
Tháng mười hai, xin cho ta tin vào những điều tốt đẹp,
Tin vào niềm vui giản dị, vào những nụ cười bất chợt,
Tin rằng mỗi bình minh đều mang hy vọng mới,
Mỗi khoảnh khắc đều có thể trở thành kỷ niệm ấm áp.
Và khi tháng kết thúc, nhìn lại chặng đường đã đi qua,
Ta sẽ mỉm cười, không hối tiếc, không vội vàng,
Chỉ thấy lòng mình tròn đầy những điều bình yên,
Những yêu thương được giữ trọn, những hi vọng chưa tắt.
Chào ngày mới, tháng mười hai,
Xin cho ta biết trân trọng từng giây phút,
Biết sống thật, yêu thật, hi vọng thật,
Để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống,
Một ngày ta gọi là… đẹp nhất của đời mình
Chào tháng mới – chào niềm hy vọng
Chào bình yên và chào yêu thương.
Chào tháng mười hai, tháng cuối cùng của năm 2025
0h15p, ngày 1 tháng 12 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.