Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 24/08/2025 23:40, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 18/01/2026 10:59, số lượt xem: 284

Có phải vì tình chị em
Mà em trở nên thân thiết với anh
Trái tim em rộng lớn
Một tâm hồn bao dung không giới hạn
Em – cô giáo mầm non của ngày mai
Em – cán bộ Đoàn tận tuỵ, trách nhiệm
Giữa công tác và đời thường
Em vẫn giữ cho mình ánh sáng.

Khi em và anh gặp nhau vài tháng trước
Chỉ như một sự quen thuộc thoáng qua
Nhưng càng về sau lại trở nên gắn bó
Anh coi em như chị gái ruột trong gia đình
Mỗi khi em buồn
Dù khoảng cách có xa vời vợi
Anh vẫn thương em, lo cho em
Nếu trái tim em lớn hơn anh
Anh nguyện lùi lại
Làm hậu cần, làm trợ lý
Để phía sau em luôn có một bờ vai.

Dù anh chẳng nhiều điều kiện
Anh vẫn dành cho em thương mến tận cùng
Khi anh dựng được sự nghiệp vững vàng mai sau
Em vẫn là người đầu tiên ủng hộ
Tin tưởng con đường anh đi
Và thắp thêm niềm tin cho anh bước tiếp.

Anh thương em lắm
Dẫu tình em gửi về anh có thể ít ỏi
Nhưng anh vẫn trao lại em
Ngàn lần yêu thương hơn thế.
Anh và em – tình chị em
Nhưng đôi khi chưa chắc đã là tình yêu
Song mãi mãi, trong tim anh
Em vẫn là ruột thịt trong một gia đình.

Anh viết cho em
Không chỉ là những dòng thư gửi gắm riêng mình
Mà còn là niềm tin anh đặt vào thế hệ chúng ta
Những người trẻ tuổi sống giữa đời thường lặng lẽ
Mỗi bước đi đều gắn với cộng đồng, với nhân dân.

Anh nghĩ về em
Như nghĩ về một dòng sông lặng lẽ
Một bàn tay nâng đỡ tuổi thơ
Một giọng hát thầm thì gieo vào lòng trẻ nhỏ
Những hạt mầm yêu thương.

Anh thương em
Vì trong em có một phần đời của Tổ quốc
Có trách nhiệm không ai giao mà em vẫn gánh
Có niềm vui không ai gọi mà em vẫn trao
Anh đứng bên cạnh em
Chỉ muốn làm điểm tựa
Một khoảng lặng bình yên
Để em có thể ngẩng cao đầu bước tiếp.

Chúng ta gọi nhau là chị, là em
Nhưng trong mạch ngầm của sự gắn bó
Có khi nào đó
Tình yêu muốn hoá thân
Rồi lại quay về như một dòng sông trở lại cội nguồn.

Anh hiểu
Có những điều không cần gọi tên
Nhưng vẫn hiện diện
Như gió trên cánh đồng, như mưa trên mái ngói
Như ánh mắt em lặng lẽ nhìn về phía anh
Trong những đêm dài không ngủ.

Em ơi,
Dẫu mai này mỗi người một ngả
Anh vẫn tin trong cuộc đời mình
Có một phần em ở lại
Như mảnh đất giữ hồn cây
Như quê hương giữ hồn người xa xứ.

Anh biết
Tình cảm của chúng ta không chỉ cho riêng mình
Mà còn là ngọn lửa nhỏ góp vào ngọn lửa lớn
Ngọn lửa của tuổi trẻ hôm nay
Đang đi giữa cuộc đời nhiều thử thách
Vẫn mang trong tim một khát vọng đẹp lành.

Em đứng trên bục giảng
Anh đi giữa công trường, hay con phố, hay miền xa
Cả hai chúng ta
Đều mang trong mình dòng chảy của đất nước
Và mang nhau
Trong một niềm tin thầm lặng.

Có thể gọi tên là chị em
Có thể gọi tên là bạn bè, đồng đội
Nhưng trên tất cả
Đó là sự gắn bó của những con người biết thương nhau
Biết sống vì nhau
Và biết hướng về một ngày mai rộng lớn.

Anh gửi cho em cả cuộc đời của mình
Không phải bằng lời thề ồn ào
Mà bằng bàn tay sẵn sàng nắm lấy
Bằng trái tim không bao giờ rời bỏ
Bằng bước chân đi mãi
Về phía ánh sáng của quê hương.

Và em ạ,
Dẫu gọi nhau là chị em hay là người yêu
Thì trong trái tim anh
Em vẫn là máu thịt của cuộc đời này.

Từ em, anh hiểu thế nào là gắn bó
Từ em, anh biết thế nào là sẻ chia
Và từ em,
Anh gửi trọn vẹn cuộc đời mình
Cho một tình thương
Trong sáng, bền lâu và bất tận.

23h40p, ngày 24 tháng 8 năm 2025
Viết tặng cho một người đàn bà không có tên