Hoa mận nở khi mùa đông chưa kịp rời đi
Cao nguyên còn giữ lại hơi lạnh trong sương sớm
Những cánh hoa mỏng như lời thì thầm của đất
Trắng đến mức không cần gọi tên.
Hoa mận không đứng một mình
Mận nở giữa nương rẫy, bản làng, lối mòn quen thuộc
Nở trên những triền dốc đã quen dấu chân người
Và quen cả sự im lặng.
Sắc trắng ấy không tìm cách nổi bật
Chỉ lặng lẽ phủ lên đời sống một lớp dịu dàng
Giữa váy áo chàm, giữa tiếng khèn gọi gió
Hoa mận đứng đó, như một khoảng thở.
Khi gió qua, cánh hoa rơi rất khẽ
Không níu tay ai, không giữ mùa ở lại
Trở về với đất, như cách hoa đã đến
Hoa mận trắng, nở xong là đủ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.