Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Suy nghĩ nhiều lần rồi bỗng chốc thành tiêu cực
Như một đám mây đen kéo ngang trán
Tôi tự hỏi mình, giữa căn phòng quen thuộc
Vì sao ý nghĩ ấy lại đến, nhẹ mà nặng đến vậy?
Vì sao tôi nghĩ như thế này
Khi ngoài kia đời vẫn đang đi rất nhanh
Người ta nói cười, người ta bận rộn
Còn tôi ngồi đếm từng tiếng thở dài.
Bản thân mình lại vô dụng quá, đúng không
Câu hỏi rơi xuống, không ai nhặt
Nó nằm đó, giữa lòng tôi
Như một chiếc đinh nhỏ mà nhức buốt.
Tôi nghĩ mãi về sự vô dụng của mình
Như thể chỉ cần nghĩ đủ lâu
Nó sẽ biến thành một sự thật
Không cần ai xác nhận, cũng đủ đau rồi.
Hay là người ta không cần đến mình nữa
Giữa bao gương mặt giống nhau trên phố
Tôi đi ngang cuộc đời người khác
Như một cái bóng mờ, không tên.
Mình chỉ càng tủi thân hơn
Khi thấy ai cũng có nơi để trở về
Còn tôi thì đứng giữa lưng chừng
Không biết gọi chỗ nào là “ở lại”.
Tôi nghĩ rằng không ai thương mình nữa
Ý nghĩ ấy lặp đi lặp lại
Như tiếng vọng trong hang sâu
Càng gọi, càng chỉ nghe thấy chính mình.
Tôi cứ nghĩ vu vơ rằng không ai thương mình nữa
Dù chẳng có bằng chứng gì
Chỉ là cảm giác trống rỗng
Khi đưa tay ra mà không chạm được ai.
Đâu có một ai hiểu cho mình
Không phải vì họ ác
Chỉ vì mỗi người bận mang nỗi buồn riêng
Và tôi thì quá nhỏ giữa những nỗi buồn đó.
Tôi nghĩ mình đã không còn nữa rồi
Không phải là chết
Mà là biến mất dần
Trong những cuộc trò chuyện không gọi tên mình.
Đừng hỏi tại sao
Nước mắt tôi cứ rơi xuống
Nó rơi rất khẽ
Như sợ làm phiền cả bóng tối.
Những giọt nước mắt đó
Là vì khóc, vì buồn, vì tủi thân
Vì đã cố gắng im lặng quá lâu
Mà lòng thì không biết cách chịu đựng.
Tôi cần những lời động viên
Không lớn lao, không hoa mỹ
Chỉ cần một câu nói thật
Rằng tôi vẫn có ý nghĩa với ai đó.
Tôi cần được an ủi
Như một đứa trẻ sau một ngày dài
Cần một bờ vai để dựa
Dù chỉ trong chốc lát thôi.
Tôi cần được yêu thương
Và cần cả khát vọng
Để tin rằng ngày mai
Không chỉ là sự lặp lại của hôm nay.
Nhưng đời đâu có cho ta toàn những điều tốt đẹp
Đời cho cả đá sỏi lẫn hoa
Cho cả những đêm dài không ngủ
Và những buổi sáng thức dậy mà không muốn bắt đầu.
Dù vậy, tôi vẫn đứng đây
Giữa đổ nát của chính mình
Chưa đi được, nhưng cũng chưa gục xuống
Vì ở đâu đó, rất sâu
Tôi vẫn mong một điều rất nhỏ:
Rằng rồi sẽ có một ngày
Tôi thôi tự hỏi mình có đáng tồn tại hay không.
9h40p, ngày 29 tháng 12 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.