Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2026 00:16, số lượt xem: 115

Anh ra đi, mang theo màu sóng biếc
Gió mặn mòi thấm ướt cả bờ vai
Em ở lại, giữa phố đông quen thuộc
Mà lòng mình như cũng hoá khơi xa.

Biển trước mặt – mênh mông và sâu thẳm
Như nỗi nhớ em gửi đến nơi anh
Những con sóng vỗ ngày đêm không nghỉ
Giống tim em thao thức mãi không đành.

Anh đứng gác giữa trùng khơi lặng lẽ
Súng trên tay, mắt dõi phía chân trời
Có khi nào trong phút giây rất khẽ
Anh nhớ về một ánh mắt xa xôi?

Em biết chứ, đời lính nhiều gian khó
Bão tố về, đâu chỉ gió với mưa
Mà còn cả những đêm dài không ngủ
Giữ biển trời trong từng nhịp thở xưa.

Những con tàu rẽ sóng đi không mỏi
Như tình anh không biết mỏi bao giờ
Biển rộng quá, nhưng tình yêu còn rộng
Ôm cả trời và ôm cả giấc mơ.

Em thương lắm, những ngày anh trực đảo
Nắng cháy da, gió cứa cả bờ môi
Chỉ có biển làm bạn cùng năm tháng
Chỉ có sao làm bạn với anh thôi.

Em vẫn đợi, dẫu ngày dài thêm nữa
Vẫn tin rằng biển sẽ dịu hiền hơn
Và một ngày anh về qua bến cũ
Mang bình yên trả lại những yêu thương.

Nếu một lúc biển ồn ào dữ dội
Anh nhớ rằng nơi ấy có em trông
Một ngọn lửa không bao giờ tắt vội
Giữ cho anh ấm giữa biển mênh mông.

Anh là lính của biển trời Tổ Quốc
Còn em là bến đợi phía sau lưng
Dẫu cách trở bởi trùng khơi bát ngát
Vẫn chung nhau một nhịp đập không ngừng.

Em sẽ học cách yêu như biển cả
Dẫu xa xôi vẫn tha thiết, dịu dàng
Và sẽ đợi như con sóng bền bỉ
Vỗ suốt đời vào một phía… là anh.