還家作

風塵十載一還家,
鬢已成霜眼又花。
舊徑叢中多錯愕,
飛鴻雲外獨思嗟。
候門童喜翁歸矣,
仗節人傳子是耶。
徙倚寒窗無一話,
更深露重月初斜。

 

Hoàn gia tác

Phong trần thập tải nhất hoàn gia,
Mấn dĩ thành sương nhãn hựu hoa.
Cựu kính tùng trung đa thác ngạc,
Phi hồng vân ngoại độc tư ta.
Hậu môn đồng hỉ ông quy hĩ,
Trượng tiết nhân truyền tử thị da.
Tỉ ỷ hàn song vô nhất thoại,
Canh thâm lộ trọng nguyệt sơ tà.

 

Dịch nghĩa

Mười năm gió bụi nay mới về nhà
Tóc đã như sương, mắt lại loà
Ngõ cũ trong lùm cây, ra chiều bỡ ngỡ
Chim hồng bay trên mây, oán thán một mình
Trẻ nhỏ đợi cửa mừng: ông đã về đó à?
Người chống gậy truyền nhau: cụ đấy ư?
Tựa cửa sổ lạnh lẽo, không nói được gì
Canh khuya, sương nặng, trăng đã hơi xế


Nguồn: Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn Nghệ, 2005

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Phụng

Mười năm gió bụi tới nhà
Mắt mờ tóc bạc lòng già ngổn ngang
Lùm thông ngõ cũ ngỡ ngàng
Cánh hồng đơn chiếc mây giăng bộn bề
Trẻ reo bên cổng ông về
Bạn xưa dừng gậy hề hề mừng ông
Khôn lời ngồi tựa bên song
Canh khuya sương lạnh trăng trong xế dần

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Mười năm gió bụi mới về nhà,
Tóc bạc mắt mờ tội mệnh già.
Ngàng ngỡ lùm thông trong ngõ cũ,
Cánh hồng đơn chiếc mây vờn xa.
Trẻ reo bên cổng ông về đó,
Bạn cũ cửa sau mừng đến ta.
Ngồi tựa bên song lời khó thốt,
Canh khuya sương lạnh bóng trăng tà.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời