Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
3 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 11/07/2005 22:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 11/02/2010 08:23

雜吟

踏遍天涯又海涯,
乾坤隨在即為家。
平生不起蒼蠅念,
今古誰同白蟻窩。
寥落壯心虛短劍,
蕭條旅悶對時歌。
閉門不識春深淺,
但見棠藜落盡花。

 

Tạp ngâm (I)

Đạp biến thiên nha hựu hải nha,
Càn khôn tuỳ tại tức vi gia.
Bình sinh bất khởi thương dăng niệm,
Kim cổ thuỳ đồng bạch nghĩ oa?
Liêu lạc tráng tâm hư đoản kiếm,
Tiêu điều lữ muộn đối thì ca.
Bế môn bất thức xuân thâm thiển,
Đãn kiến đường lê lạc tận hoa.

 

Dịch nghĩa

Đi khắp chân trời góc biển,
Trong khoảng trời đất, đến đâu là nhà đó.
Bình sinh chưa hề có ý nghĩ của loài ruồi nhặng,
Xưa nay ai lại cùng chung tổ với lũ mối?
Tráng tâm lâm vào cảnh tịch mịch, phụ cả cây đoản kiếm.
Nỗi buồn lữ thứ càng trở nên tiêu điều khi nghe những bài hát đương thời.
Cửa ngõ đóng kín, chẳng biết xuân sớm hay muộn nữa,
Chỉ thấy cây đường lê rụng hết hoa rồi.

 

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Chân mây góc bể dạo qua rồi
Đâu chẳng nhà ta giữa đất trời
Câu chuyện ruồi xanh đâu nghĩ tới
Cái hang mối trắng chẳng thèm chơi
Thời ca lắng mãi buồn thân khách
Đoản kiếm nhìn thêm thẹn chí trai.
Đóng cửa không hay xuân sớm muộn,
Đường lê hoa đã rụng tơi bời.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông A

Góc biển chân mây khắp chốn qua
Đến đâu trời đất cũng là nhà
Bình sinh chẳng nghĩ ruồi xanh ý
Kim cổ ai cùng kiến trắng tha
Tịch mịch chí trai rầu đoản kiếm
Tiêu điều sầu lữ lắng thời ca
Then cài sớm muộn xuân nào biết
Chỉ thấy đường lê rụng hết hoa.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Pang De

Góc biển chân mây bước chẳng ngưng
Đất trời đâu đến ấy phòng cung
Nghĩ suy không để ruồi xanh bám
Ăn ở đâu cho kiến trắng chung
Sầu khách tiêu điều ca dễ lắng
Tráng tâm lưu lạc kiếm khôn dùng
Cửa cài không biết xuân còn hết
Chỉ thấy hoa lê rụng kiệt cùng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Võ Khắc Triển

Chân mây góc bể dạo qua rồi
Đâu chẳng nhà ta giữa đất trời
Cái chuyện ruồi xanh không nghĩ tới
Cái hang kiến trắng chẳng thèm chơi
Thời ca lắng mãi buồn thân khách
Đoản kiếm nhìn thêm thẹn chí trai
Đóng cửa không hay xuân sớm muộn
Đường lê hoa đã rụng tơi bời

Nguồn: Võ Khắc Vui, Võ Khắc Triển tiến sĩ Nho học cuối cùng của Việt Nam, NXB Văn hoá thông tin, 2003
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Góc bể chân trời dạo bước qua
Đất trời đâu cũng chính quê ta
Cái hang kiến trắng không thèm đến
Câu chuyện ruồi xanh chẳng nghĩ qua
Hổ thẹn chí trai trông đoản kiếm
Não nùng thân khách lắng thời ca
Cài song đâu thiết xuân về nữa
Chỉ thấy đường lê rụng hết hoa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời