Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Ngô Nhân Tịnh » Thập Anh đường thi tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 25/01/2026 13:12
萬里風塵一腐儒,
謀身却笑杞人愚。
遊窮天外烏何有,
思入雲中淡欲無。
草木尙知分楚越,
衣冠不覺變唐虞。
休論世事多翻覆,
喜得歸帆酒自娛。
Vạn lý phong trần nhất hủ nho,
Mưu thân khước tiếu Kỷ nhân ngu.
Du cùng thiên ngoại ô hà hữu?
Tứ nhập vân trung đạm dục vô.
Thảo mộc thượng tri phân Sở Việt,
Y quan bất giác biến Đường Ngu.
Hưu luân thế sự đa phiên phúc,
Hỉ đắc quy phàm tửu tự ngu.
Gió bụi muôn dặm đường một lão hủ nho,
Cười chuyện lo cho thân mình như người ngu nước Kỵ.
Đi khắp ngoài trời đất, đâu là quê hương?
Tứ vút vào mây, lòng thanh như chẳng còn ham muốn.
Đến cỏ cây còn biết phân ranh giới đất Sở với đất Việt,
Áo mão chẳng hay đã thành thuở Nghiêu Thuấn.
Đừng bàn việc đời nhiều sự tráo trở,
Mừng được trở về có rượu lấy làm vui.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 25/01/2026 13:12
Một lão nho tồi giữa gió sương,
Cười thân người Kỷ ngốc như thường.
Mây ngàn gửi tứ, lòng thanh thản,
Trời đất dạo cùng, đâu cố hương?
Áo mão nào hay thời thịnh trị,
Cỏ cây còn biết cõi biên cương.
Sự đời tráo trở xin đừng nói,
Mừng đặng ngày về rượu ngát hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.