Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 23:51
Nghe vẻ nghe ve,
Nghe về trời lụt.
Mưa vụt vụt,
Gió ầm ầm.
Một tháng mưa dầm,
Bảy ngày lụt ngập.
Hồi đầu xâm xấp,
Còn ở ngoài sân.
Sau lại lần dần,
Vô đến cửa.
Chưa kịp lột cửa,
Nước lên nền.
Đến khi ngập nền,
Chưa kịp trèo lên.
Lên tới ván,
Thênh thênh thang thang.
Phản ngựa cũng tràn,
Giường lèo cũng lụt.
Hồi đầu lút cột,
Sau lút đuôi kèo.
Kẻ kiếm chỗ trèo,
Người chen chỗ rúc.
Phổ chí lụp rụp,
Hãy đút lên giàn.
Bát nước chan chan,
Chuồi lên khu bịt.
Đứa dẫn con nít,
Lên bàn thờ bà.
Đứa dẫn bà già,
Lên bàn thổ địa.
Đứa bưng vô dĩa,
Để bàn ông châu.
Đứa bưng vò dầu,
Để bàn ông táo.
Đứa bưng vò gạo,
Để bàn đất đai.
Đứa bưng vò khoai,
Để trên khu đĩ.
Lụt chi kỳ dị,
Không mắc lụt trước,
Thì mắc lụt sau.
Không chạy bữa trước,
Cũng chạy bữa sau.
Lo chi mất của,
Mất tiền mất bạc.
Heo mới ụt ịt,
Trôi xa mù.
Bò mới ù ù,
Trôi xa lắc.
Từ Nam chí Bắc,
Thăng giỏi giỏi.
Chết là mau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.