Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về sự vật, hiện tượng tự nhiên
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè kể vật, kể việc
Đăng bởi tôn tiền tử vào 04/03/2015 17:40
Cô mơ, cô mận, cô đào,
Trong ba cô ấy, ai nào kém ai.
Cô mít thì chỉ nói dai,
Còn như cô dứa sởn gai cũng kỳ.
Bình bong lại giống hồng bì,
Trong lòng những hạt có gì nữa đâu.
Quý thay bậc nhất cô cau,
Cúng người cúng Phật khấn cầu bình yên.
Trước là hai chữ nhân duyên,
Nghinh hôn sánh lễ được đôi vợ chồng.
Trung thu mới thấy cô hồng,
Cô cam, cô quít ra lòng đua chơi.
Lạ lùng anh mới tới nơi,
Hỏi thăm cô nhãn là người ở đâu.
Xuân xanh chừng mấy tuổi đầu,
Mà em ăn vận ra điều trai lơ?
Cô táo chính thực lẳng lơ,
Ở cao có ý đợi chờ tình nhân.
Vui cười cô ả hồng quân,
Giận ai tím mặt không phần nào tươi.
Cô bứa nghĩ cũng nực cười,
Ai ai cũng bảo là người nói ngang.
Cô ổi chính thực người ương,
Còn như cô khế nhiều đường chua ngoa.
Phật thủ vốn ở trên toà,
Dùng dằng xuống với cô na cúng kỳ.
Cô mít chẳng mỡ mật gì,
Bao giờ đến lượt cô thì tiến vua.
Cô bòng, cô bưởi vào hùa,
Kể ra thì thật cô dừa có công.
Cô ớt đáo để vô cùng,
Xít xoa cay nghiệt vì hay ghen chồng.
Cô mãng cầu đạo sắc không,
Từ bi chỉ dốc một lòng đi tu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.