Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Đèo Ngang đất Quảng lô nhô,
Đi vô Đá Nhảy là nơi Lý Hoà.
Thẳng dong một cạnh thẳng đà,
Đi vô Đồng Hới ba toà nhà cao.
Ở trong là ao, ở ngoài hòn Hiền loả xoả,
Xưa nay thuyền bè ra vào đánh cá,
Đã truyền đi truyền lại câu ca:
Hòn Hiền là mẹ là cha,
Ai đi đến đó cũng là bình yên!
Xuôi vô ba cạnh thẳng liền,
Cửa Tùng nằm đó một miền đất cao.
Biển khơi sóng gió rì rào,
Kẻ khơi, kẻ lộng ra vào thảnh thơi...
Mũi nam nhắm hướng mặt trời,
Thừa Thiên nằm đó ai ơi đủ đầy.
Phù Thừa Thiên, Thuận Hoá là đây,
Đồn Ông, cột Thép thành xây,
Trình đồ nạp lễ coi ngày mà ra.
Gió đông ba cạnh thuận đà,
Đi vô một đoạn đó là lạch Ông.
Trong lạch Ông, ngoài vũng Chùa,
Mênh mang mang tiếng hò ơ,
Ai đi mô đó, ta gửi vần thơ đi cùng.
Núi ải Vân chất ngất ngàn trùng,
Hòn Hành nằm đó bên trong vụng Hàng.
Trong vụng Hàng dạ nằm phai cánh,
Ngoài hòn Nghệ thỏng thảnh dô ra.
Ngó vô hòn Trai, hòn Lá, hòn Lài,
Ba hòn nằm ngoài, cửa Đại nằm trong.
Ngó về cửa Đại trong ngoài,
Hòn Nồm nằm đó mồ côi một mình.
Tam Cấp là nạn trời sinh,
Bàng Thang cửa Xẻ nép mình trong Hiệp Hoà.
Trong Hiệp còn Chùa Liêu, Chùa Ổ,
Mũi Thông Bình lúa lỗ, non cao.
Lâm thâm sóng vỗ rì rào,
Sa Kỳ vụng Vịnh ta vào nghỉ ngơi.
Chốn nghỉ ngơi gặp nơi phong cảnh,
Lao nằm ngoài thổng thảnh nghiêng nghiêng.
Xưa nay chốn ấy đã truyền,
Thấy hòn Lò Rượu ghênh thuyền cho khơi.
Thảnh thơi ba ngọn thảnh thơi,
Buông qua Quảng Ngãi một hơi dặm trường.
Thuyền qua Quảng Ngãi mía đường,
Thấy hòn Mỹ Á, Sa Huỳnh nằm trong.
Lạch Tân Quang, Kim Bông là đó,
Chốn thanh nhàn vui thú liên hương.
Người buôn kẻ bán muôn phương,
Ai đi qua đó dạ thường say sưa.
Nào ai đi sớm về trưa,
Bắt mặt lên núi thấy dừa Tân Quang.
Dừa Tân Quang gác ngang Tân Phú,
Chạy một hồi rõ rú an ra.
Vườn Chăm, Bãi Mới, đã qua,
Thấy hòn Nhón Bún cũng vừa Vụng Tô.
Khen ai khéo tạc địa đồ,
Xuống phường Vạn Hố giang hồ thảnh thơi.
Anh em trò chuyện vui cười,
Nhìn lên ngọn núi thấy Người Bồng Con.
Ngắm trông non nước nước non,
Trăng thu vằng vặc dạ còn như in.
Khi đã gần hòn Cân, hòn Cỏ,
Thuyền chạy gần chịu khó đi vô.
San hô Cửa Giả địa đồ,
Cù lao xanh ngắt bốn mùa xanh tươi.
Dong buồm thẳng hướng mặt trời,
Đi ra một độ thì trời đã trưa...
Xa mù mù cù lao Năm Cựa,
Qua hai mũi này, mũi nữa doi ra.
Bên cõi mũi Món, bên dưới mũi Bà,
Qua hai mũi ấy, vụng La đã gần.
Trên vụng La, dưới thời vụng Lấm,
Lạch Xuân Đài thăm thẳm băng vô.
Mênh mông phẳng lặng như tờ,
Buồm lan chợ quế đã gần chùa Mã Liêng.
Chà xưa Mã Liêng, Mã Lác,
Mộ Cao Biền cột tháp thành xây.
Đồn Ông Kia đã tới đây,
Bãi Tiên thăm thẳm gần tày vụng Môn.
Đầu Ghềnh mũi Nở mờ sương,
Buông xuống một độ đến vùng Ô Rô.
Núi Ô Rô bốn mùa đều khuất,
Ghe dựa mặt nòm mặt bắc đều hay.
Xênh xang văn cảnh là đây,
Núi cao dựng đứng đá xây ngàn trùng.
Núi trập trùng non hồng nước biếc,
Tạc bia truyền dựng nước Hùng Vương.
Buông qua mũi Ngọt, Giao Cần,
Đồi mồi lởm chởm muốn lần đi ra.
Đồi mồi lởm chởm doi ra,
“Một bầy trâu mập” xì xoà sóng reo...
Thẳng vời ba cạnh lần theo,
Cửa bé, cửa lớn, cửa eo, ra vào.
Bên trong ba Đào, bên ngoài Ô Rô, mũi Mác,
Cạnh Khe Gà tục tác bò ra.
Xóm Đò, Ngọn Khói đã qua,
Lăn buồm hạ trục ấy là Nha Trang.
Cảnh Nha Trang vẻ vang vui thú,
Mượn lòng người khách trú bán buôn.
Ghé vào rồi lại đi luôn,
Xuôi vào một độ tới luôn hòn Rùa.
Đông gió, ta dựa Bãi Chùa,
Nồm, nam dựa Trục bốn mùa như ao.
Ngoài cù lao, trong đá cao như vách,
Vui lòng người quán khách nghỉ ngơi.
Ghé thuyền gạo củi rồi lui,
Buồm dong ba cạnh thẳng vời chạy vô.
Vụng Vắng đá lại nhấp nhô,
Đá chồng đá chất quanh co như buồng.
Buồm càng theo ngọn một luồng,
Đá xuống một độ hòn Thông rõ ràng.
Qua khỏi hòn Thông phải căng tay lái,
Vượt mà Rằng mới tới Phan Rang.
Bãi Tròn lai láng mênh mang,
Ngó ra thăm thẳm là ngàn mũi Dinh.
Qua mũi Dinh biển liền chín dải,
Mũi chỉ mặt trời “vác” lái đi ra.
Nhắn chắn chốn ấy đã qua,
Tây phiên gác mũi, lái đà gác đông.
Thẳng vời ba cạnh thong dong,
Mũi Dinh đã cách, Cù Ông đã gần.
Cù Ông, Cà Ná, Bãi Trần,
Hòn Lau Cau đó thẳng gần Là Giang.
Ngó vô thuyền đậu nghênh ngang,
Làng sông Kẻ lưới xênh xang làm nghề.
Ngó vô đã thật cận kề,
Hòn Rơm đứng đó, hòn Nghề đứng đây.
Thiên nhiên khéo tạc vui thay,
Hòn Hồn, Mẹ Né đủ đầy cả hai.
Hỡi ai, thuỷ thủ anh tài,
Bán buôn hôm sớm một hai dặm trường.
Sài Gòn thẳng hướng cùng phương,
Đi vô đến đó con đường còn xa.
Nước non phong cảnh bao la,
Người buôn kẻ bán thuận hoà vui chung...


Bài nhật trình này kể từ Quảng Bình vào tới Sài Gòn. Câu văn kết hợp song thất lục bát hoặc lục bát chen nhau.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]