Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về quê hương, đất nước
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 13:46
Đường đi đường ấy mà xa,
Lại đây trở nẻo vào ta cho gần.
Phương Lai, Phố Sở dời chân
Đông Thôn, Ba Quán tới gần Trẽ Gôi.
Cát Đằng duyên kiếp tỏ đôi
Một thôi lủng lỉnh tới nơi Cao Bồ.
Lác trông đá mọc lô xô,
Kẻ ra Non Nước, người vô Ninh Bình.
Ba vuông kẹm lấy chữ tình,
Cầu Yên, Chợ Vó, Đồn Ghềnh, Cung Do.
Dốc Diệm chém đá ra trò,
Con đường voi phục quanh co đừng vào.
Trông lên đá mọc lao xao,
Lác trông Quán Cháo đường cao đôi đường.
Khe trong, cây cối vấn vương,
Chim kêu, vượn hót, nắng đường chang chang.
Đồn Dâu quân đóng sẵn sàng,
Đồn đây là đất Thánh hoàng ngày xưa.
Kìa như Hang Đỏ lập lờ,
Trèo lên Ba Dội những gò cao cao.
Đền Sòng chốn ấy xôn xao,
Dưới khe chín giếng thuỷ giao cộng đồng.
Lắng nghe đồn Bỉm thu không,
Nước Cừ lai láng chảy sang Bình Hoà.
Một thôi Hà Múc bao xa,
Lò Nung, Phố Củi chung qua Đò Lèn.
Đò Lèn trên chợ dưới thuyền,
Kẻ thì đi dọc, người liền đi ngang.
Một thôi Quán Dốc đưa sang,
Chồng Mâm bát ngát bạn vàng đua tươi.
Chợ Già họp mặt vui chơi,
Nam thanh nữ tú cợt cười ngả nghiêng.
Say nhau một chút tình riêng,
Mau chân bước xuống đò Chiêng sang Giàng.
Một thôi bước tới Đình Hương,
Tỉnh Thanh thật chính rõ ràng nơi đây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.