Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về quê hương, đất nước
Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/10/2025 21:11
U Minh, Rạch Giá thị quá sơn trường[1],
Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 10/10/2025 00:28
Trên bước đường mở cõi về phương Nam, lưu dân người Việt thuở ấy còn gian nan, khổ cực hơn cả tội nhân “lưu viễn” chịu tội “lưu hình”… Ý nghĩa sâu sắc nhất của cụm từ “thị quá sơn trường” chính là vậy.
Một khi đã tìm về ca dao, tục ngữ, lời ăn tiếng nói của người miền Nam, thể nào ta cũng bắt gặp hình ảnh con cá sấu, con cọp, chẳng hạn:
U Minh, Rạch Giá thị quá sơn trườngỞ câu bát, còn có ít nhất 2 đị bản như:
Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua
Ðường đi Rạch Giá thị quá sơn trường
Gió rung bông sậy, dạ buồn nhớ ai
Ðường đi Rạch Giá thị quá sơn trườngĐọc Hồi ký Sơn Nam (Nhà xuất bản Trẻ - 2015), ta biết tác giả là người quê gốc nhiều đời ở U Minh - Rạch Giá và ông cho biết:
Hai bên đế rợp, mà điệu cang thường phải đi
Câu hát nói trên, tôi từng nghe hồi nhỏ. Phía Hậu Giang (Rạch Giá) hồi nhỏ tôi ở với cha mẹ, sau khi con kênh Hà Tiên - Rạch Giá đào xong, mùa nước lụt, sấu ở sông Hậu từ Campuchia tràn xuống. Nhiều đám cưới bị sấu chặn đón. Phen đó, sấu tràn về, dân làng còn thưa thớt tiếp sức nhau gây tiếng động để xua đuổi, nào đập vào bộ ván ngựa, đánh trống.Không những thế, thời xa xưa đó, lưu dân miền Nam còn nghĩ ra cách câu cá sấu. Chi tiết này, có thể tìm thấy trong bộ sử liệu Gia Định thành thông chí (Nhà xuất bản Giáo Dục - 1999, bản dịch của Viện Sử học) của Trịnh Hoài Đức. Đoạn mô tả sinh động này, nếu thực hiện bằng nghệ thuật thứ bảy ắt ta được xem nhưng thước phim cực kỳ hồi hộp, hấp dẫn, lôi cuốn:
Trong làng chỉ có cây súng nhỏ để xua đuổi trộm cướp tới lui trong vùng rừng tràm. Sấu trồi đầu lên, lặn xuống, lát sau lại trồi đầu. Súng nổ ba bốn lần, sấu chìm xuống kênh đào rồi trồi lên, quơ quào lúc hấp hối. Dân làng bơi xuồng đến, bắt con sấu bị thương ấy đưa lên bờ. Mổ bụng nó ra, thấy nào là tóc người, nào chiếc vòng, đôi nhẫn vàng. Quả là từ lâu sấu đã ăn thịt người, đoán chừng vàng, nhẫn của đám cưới nào đó đã đi qua mùa nước lụt, năm nào. Đám cưới đã trở thành đám tang. (tr. 488)
Lại có nhiều cá sấu, cọp dữ nhưng dân ở đây đã quen, không sợ hãi, dù trẻ con đàn bà có thể cầm cái liềm cắt cỏ, cái hái cắt lúa mà bắt con cọp được. Năm trước sông Tiên Thuỷ có con cá sấu to 5 ôm dài 6 trượng, thường đón thuyền đi qua, quật ngã người cầm chèo, hoặc làm ụp thuyền để bắt người mà ăn gọi là “ông rồng”. Người ta dùng trăm cách khu trừ mà không thể được.Không phải ngẫu nhiên, cọp và sấu xuất hiện trong câu ca dao vừa nêu. Vì rằng, đây là một trong những chi tiết cần thiết nếu ta muốn tìm hiểu từ “thị quá sơn trường”. Này, cô Hai ơi, giải thích thế nào nhỉ? Ừ, trước khi giải thích, xin nhắc lại rằng, khi viết Văn minh miệt vườn (Nhà xuất bản Văn hoá - 1992), nhà văn Sơn Nam cho biết câu này chính là “mô phỏng theo:
Có người làm nghề câu, lấy lưỡi câu sắt lớn, móc con vịt sống, lấy dây song to xỏ vào dưới lưỡi câu mà buột chặt lại, tay cầm con vịt, xuống sông bơi lội để nhử cá sấu khiến nó đuổi theo. Cá sấu vốn không có mang, ở dưới nước không dám há mồm mà đuôi để quật cũng không dùng được, người làm nghề đã biết lắm rồi, nhân vờn nhau với cá sấu, đợi khi nào mình cá sấu lên gần mặt nước, lúc há mồm ra để ăn thì thừa cơ nhét con vịt vào trong mồm cá. Cá sấu nuốt xuống thì người ấy mới lặn vào bờ sông đem rút dây lại, xúm vào đâm giết chết, thế là mới tuyệt được mối hại ấy. Các việc tài giỏi của người làm nghề ấy, người các nước nghe cũng phải ghê. (tr. 151)
Xứ đâu thị tứ bằng xứ Sài GònCòn có thể kể thêm:
Dưới sông tàu chạy, trên bờ ngựa đua.
Xứ đâu thị tứ bằng xứ Kinh CùngCó văn bản ghi “củi lụt”, thật ra phải là “củi lục”: “Cây giũ vỏ, trày trày không khi mục”, Đại Nam quấc âm tự vị (1895) giải thích, tức loại gỗ tốt, có thế mới xứng với “tràm xanh”, chứ không phải loại trôi dạt, trôi nổi ất ơ sau khi lụt. So sánh hai câu “U Minh, Rạch Giá thị quá sơn trường/ Xứ đâu thị tứ bằng xứ Sài Gòn”, ta thấy cùng xuất hiện từ thị: thị quá/thị tứ, vậy, liệu chúng có dây mơ rễ má, có liên hệ gì với nhau không?
Tràm xanh củi lục anh hùng thiếu chi.
Vài đứa bé vô ý rơi xuống, nước đang ngập vào nhà, lập tức bị cuốn trôi giữa khu vực trước kia là đồng ruộng nhưng lũ đã phủ lên đôi ba mét, chảy cuồn cuộn. Chọn cái khạp đựng gạo hoặc cái lu (chum, vại to) liệm vào với quần áo, chiếu. Nạn nhân dĩ nhiên gần như ngồi trong khạp, co chân lại, hai tay khó thẳng. Rồi đậy nắp lại, trét xi măng. Đặt cái khạp ấy không xa nhà cho lắm để dễ bề canh chừng, sợ nó trôi mất, và cha mẹ cũng chẳng muốn rời đứa con đã mất nhưng còn đó.Nhà văn Sơn Nam sinh năm 1926 còn chứng kiến, chứ huống gì thuở xa xưa lúc lưu dân Việt lần đầu đến nơi này. Không những đương đầu với thú dữ, thiên tai dịch hoạ mà còn phải nhọc nhằn đổ mồ hôi sôi nước mắt khẩn hoang, trồng trọt, dựng nhà, lập vườn… bằng mọi cách phải tồn tại cho bằng được. Phải tồn tại. Không thể nào khác.
Tìm bốn năm cây tràm nhỏ cắm chung quanh để rào cái khạp với mớ dây kẽm, nhờ vậy cái quan tài tròn, ngộ nghĩnh nổi lên rồi hạ thấp xuống tuỳ theo mưa nhiều ít từ thượng nguồn, không bao giờ chao đảo, lắc lư, hy vọng rằng đứa bé được yên thân, không trăn trở, “nghiêng mình” tức là không giữ được “tư cách” vì người chết vẫn là người sống. “Lòng đây tưởng đó mất như còn” (Đồ Chiểu), mặc dầu lúc sống chưa làm được điều gì đáng kể… Khi nước giựt xuống, cha mẹ sẽ đem chôn kín dưới đất. Rồi mùa nắng, mùa lụt năm sau, bông điên điển hoang dã sẽ trổ vàng ngời soi bóng nước từ đầu nguồn tuôn về.
Nạn nhân của lũ lụt nếu lớn tuổi hơn thì chôn trong cái quan tài, gọi là như vậy cho khỏi tủi thân, chỉ là mấy tấm ván mỏng, ghép lại. Người chết mặc nhiên được lau chùi sạch sẽ, khô ráo, mặc quần áo tươm tất, nằm với tư thế đứng đắn nhất là xuôi tay, xuôi chân, mặt nhìn ngửa lên trời, phải phun rượu để uốn nắn lại trong trường hợp tay chân co quắp. Ngày nay có những loại bao ny-lông to và dài theo ni tấc của người lớn, bỏ vào bao, gìn giữ được mùi hôi rữa, đặt vào quan tài, thêm nhiều mảnh nilon rồi đưa ra khỏi nhà, không quá xa để canh chừng.
Giữa trời nước bao la, sóng trào nước xoáy, cứ xốc bốn cây chỏi như hình chữ X, treo lên cao; bên dưới, làm thêm một cái sàn để quan tài dựa vào, đề phòng khi giông gió khiến quan tài rơi xuống đáy nước. Trên nóc quan tài, làm kiểu mái nhà, bằng vải nhựa dẻo. Chưa hết. Ngày nay lắm nơi bố trí hai cái ống tre, hoặc ống nhựa cắm bên quan tài, đựng gạo và muối, tượng trưng cho lương thực, thực phẩm cần yếu cho người quá cố; vì còn bối rối, thân nhân không thể nào cúng dường dịp một tuần đầu, hai tuần đầu và cúng 100 ngày. Như việc tống táng với lương thực của người dân tộc trên Cao nguyên. (tr.16-18)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.