Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về quê hương, đất nước
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 11:04
Ơn trời lộc đất ra đi,
Thuê thuyền sắm bạc, ta thì trẩy Nam.
Đường lèo, tay lái xở sang,
Quẩy chèo khua nước, cột buồm cờ cao.
Kể từ bến Vạn nhổ sào,
Chèo qua bãi Chấn ghé vào chợ Lăng.
Thuyền ta còn thiếu gì chăng?
Anh mua em bán cho bằng một khi.
Xong rồi ta sẽ chèo đi,
Chèo xuống Vân Vũ cố tri đợi chờ.
Làng Ngô trông thấy đã qua,
Hai bên làng Chuộc, làng Là có đôi.
Vụng Chỗ chốn ấy thảnh thơi,
Chân giậm bắt cái ta thời hò khoan.
Tuy rằng vui vẻ giao hoan,
Hôm nay thiếu Mật, phàn nàn cho ta!
Cô Mật cười nói chạy ra,
Cô đừng nói ngọt cho ta quên đường!
Thôi thôi, anh giã ơn nường,
Thuyền anh xuôi Vạc, xếp hàng trẩy ra.
Phủ Thiệu trông thấy từ xa,
Đồng hồ đã cạn, trống đà thu không.
Thuyền bè xuôi ngược cũng đông,
Núi Go trước mặt đã trông thấy rồi.
Anh em đậu lại nghỉ ngơi,
Bãi Tràn chốn ấy là nơi hỗn hào.
Anh em đều mái, cái cao,
Phùng Nguyên, Quán Xá có nào khác chi?
Núi Vồm gần nẻo thuyền đi,
Lái sào đều nhịp ta về ngã ba.
Trong thuyền từ trẻ chí già,
Thấy con sông Mã lòng đà mừng thay!
Làng Đầu đà ở bên đây,
Làng Gia, làng Nhuệ cồn bày giữa sông.
Đôi ta giải cấu tương phùng,
Trông lên bến Tử một vùng nước mây.
Phủ Vàng có động tiên xây,
Bên kia phủ ngói, bên này anh linh.
Đất cao sơn thuỷ hữu tình,
Mười hai tháng sáu rập rình sách ca.
Thanh Đồng, Bản Hội gần xa,
Thuyền buôn thuyền bán vào ra ồn ào.
Muốn chơi thì bẻ lái vào,
Kẻo còn thấp thỏm, ước ao lên Chè.
Ba Bông trông đã gần kề,
Kẻ lên Phủ Quảng, người về tỉnh Thanh.
Thuyền ta rẽ sóng thênh thênh,
Sắm sanh lễ vật, lòng thành hương hoa.
Kim ngân, phù tửu, đăng trà,
Cúi đầu vọng bái xuôi qua cửa đền.
Giữa dòng nước chảy như tên,
Trông lên lại thấy ngôi đền Thị Cô.
Đò Lèn sóng gợn nhấp nhô,
Bình Lâm, Vụng Lão hẹn hò cùng nhau.
Làng Thiều bên núi Trấy Cau.
Đồng Tra, bãi Gũ lắc đầu khó khăn.
Bương, Chế đã tới gần gần,
Nhẹ nhàng rồi cũng đến Tuần Nga thôi.
Nhổ sào đã dặn nhau rồi,
Đi kênh thì cạn, đi vời gió đông.
Đi kênh, mất ngủ mặc lòng,
Đi vời, gan héo dạ chùng như dưa.
Nước lên lên tới rọc Dừa,
Thiều Nga sau lái, mũi vừa Bảo Văn.
Quản chi những nỗi nhọc nhằn,
Ta ra Điền Hộ đất gần Nga Sơn.
Miệng ca, tay gảy khúc đờn.
Kẻo lên Hải Lạng hò khoan mặc tình.
Mấy ngày sông nước lênh đênh,
Trông núi Ninh Bình, Nam Định tới nơi.
Bây giờ ta đã thảnh thơi,
Đường về nghĩ nỗi qua rồi mà kinh.
Kềm tàu, ta khỏi đi kênh,
Lạch Chào chốn ấy lênh đênh về nhà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.