Và cái gương đã nhắm vào ông, này người,
Cứ mãi chế giễu ông không ngừng nghỉ,
Bằng tiếng khò khè mệt mỏi buổi ban mai
Mỗi khi ông vừa liếc nhìn một chút,
Hay buột lời biện bạch, để tự bảo vệ mình,
Lớn tiếng, vang vọng, ngẩng cao đầu kiêu hãnh
Trong khi nó đáp trả bằng tiếng khạc, nghẹn căm.

Lưỡi dao cạo kề ngang cổ họng,
Những đường nét tự khắc sâu thêm mãi
Trên trán ông, khi ông lắng tai nghe
Cùng miếng giấy thấm máu làm băng bó tạm
Đã ửng hồng ngay dưới mắt bên trái.