Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Đỗ Hà. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nhà thờ Thánh Anne ở Vilnius (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Để chữa lành vết thương lòng rỉ máu
Để làm tươi trí óc đã mỏi mê
Tại Vilnius, đền Thánh Anne yêu dấu
Mời bạn dừng chân, quên hết nẻo về.

Nét gãy gọn in nền trời trong vắt
Khối lâu đài như chạm khắc tinh vi
Ôi thanh thoát, giữa cao xanh bát ngát
Những tháp cao vươn đỉnh tựa xuân thì.

Mũi tháp nhọn đâm sâu vào lòng thẳm
Mảnh mai thay giữa thăm thẳm tầng không
Chỉ một chớp mắt thôi, kìa hãy ngắm
Chúng đang trôi giữa sóng biếc bềnh bồng.

Như rũ bỏ bụi trần gian thô tháp
Để tan vào trong cõi biếc bao la
Ngôi đền mỏng bước chân tiên nhẹ đạp
Dọn lối đi giữa lụa biếc mây nhoà.

Bạn hãy ngắm - lòng bỗng nhiên tĩnh lặng
Sự bình yên về ngự trị tâm hồn
Đến Vilnius, đền Thánh Anne thầm lặng
Nỗi đắng cay theo gió thoảng hoàng hôn.


Ảnh đại diện

I (Philip Sidney): Bản dịch của Đỗ Hà

Yêu thật lòng, mượn vần thơ bày tỏ,
Mong nàng yêu tìm được chút niềm vui;
Vui dẫn đọc, đọc rồi nàng thấu rõ,
Thấu hiểu rồi, ân huệ sẽ dành tôi.

Tôi tìm kiếm lời hay tô nỗi khổ,
Học ý hoa cho nàng được thoả lòng;
Lật trang cũ mong tìm ra nước đổ,
Tưới não khô bằng mưa mát trong ngần.

Nhưng chữ nghĩa cứ ngập ngừng, ngắc ngứ,
Sáng Tạo buồn, rời bỏ Học Thuật thôi;
Vần của người như khách lạ ngăn lối,

Tôi vật vã như đau lòng sản phụ,
Cắn quản bút, tự giận mình khôn xiết -
Muse bảo: “Khờ, nhìn tận tim mà viết!”


Ảnh đại diện

XXXI (Philip Sidney): Bản dịch của Đỗ Hà

Ôi trăng hỡi, bước chân sao buồn bã!
Lặng lẽ leo lên, mặt nhợt nhạt, xanh xao.
Chẳng lẽ nơi thiên giới cũng lao đao,
Bởi mũi tên tên cung thủ hay bắn phá?

Ta tin rằng, bằng đôi mắt xót xa,
Của kẻ si tình, ta đọc ra nỗi nản:
Vẻ u sầu, nét hao gầy ảm đạm,
Đã báo cho ta: ngươi cũng giống ta rồi.

Trong nỗi đồng tâm, trăng hãy trả lời:
Lòng thuỷ chung có bị coi là khờ dại?
Vẻ đẹp trên kia có kiêu kỳ ngang trái?

Có thích được yêu rồi ghẻ lạnh người yêu?
Có khinh khi những kẻ luỵ tình nhiều?
Và “vô ơn” - có gọi là “đức hạnh”?


Ảnh đại diện

“Hạnh phúc hôm qua vụt loé ngời...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Hạnh phúc hôm qua vụt loé ngời,
Ngỡ đời đơn giản, nhẹ buông trôi.
Tim rung e ấp lời ca nồng,
Vui sướng mà đau tựa lệ rơi.

Hôm nay mộng ảo lại vây quanh,
Sách mở nhưng dòng chữ chẳng thành.
Cớ sao lòng bỗng yêu nàng thế?
Chẳng biết, mà cần chi rõ rành?


Ảnh đại diện

Trứng cá: Ngụ ngôn hiện đại (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Vào tuần Ăn chay, bạn bảo tôi rằng:
“Đừng nhắc với tôi cái món ‘trứng cá’
Nhất là lúc đêm buông, khi lòng mệt lả
Tôi ghê tởm nó như một chứng bệnh nan y.
Nó đen sì, béo nhẫy, chẳng ra chi,
Tôi căm thù nó, nhìn thôi đã thấy sợ.
Nếu ngày nào đó, luật ban quyền hỗ trợ
Cấm tiệt món này - tôi sẽ tạ ơn trên!

Bởi cứ mỗi lần ‘trứng cá’ hiện lên
Là hồn tôi bỗng dâng đầy nỗi muộn,
Đời trống rỗng, việc tôi làm hoá quẩn,
Thấy bản thân mình sắp hoá kẻ ngu si.
Ôi, ước gì tôi chẳng thấy nó làm chi!
Nhưng đôi lúc, cái nhìn sa vô ý,
Nước mắt lại trào, xót xa đến thế,
Tim thắt lại đau, chẳng nói nên lời.
Tôi ngước nhìn trần, nhìn cái móc đèn thôi,
Mà ước mơ... một kết cục chấm hết.
Nếu chẳng may tôi có sớm đi đời,
Hãy cứ ghi: ‘Trứng cá’ làm tôi chết.”

Bạn đọc hẳn cười: “Chắc tại bệnh thôi!
Chứng dị ứng gì mà nghe ghê gớm.”
Hoặc lại bảo: “Hắn giả nhân giả nghĩa,
Nói dối cuội đời, bôi bác chẳng ra sao!”
Hay lại là: “Một vị khổ hạnh nào?”
Ồ không, sai hết, chẳng đâu vào đâu cả.

Chìa khoá đây, xin thưa cùng quý vị:
Anh bạn tôi, người than vãn sầu bi,
Vốn làm sếp mảng Tin tức ngoại văn
Cho một tờ báo lớn, tiếng vang lừng.

Giờ thì những ai làm nghề trào phúng,
Sẽ thấu lòng anh, nỗi khổ không cùng.
Còn với mọi người, tôi xin giải thích:
Cái vết mực đen, dày đặc, bẩn thình,
Đè lên trang báo nước ngoài đầy “nguy hại”,
Bởi bàn tay quyết liệt của quan trên,
Được giới làng báo gọi tên hình tượng:
Món “trứng cá” đen.


Ảnh đại diện

Tình xanh (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Phố xá xôn xao tiếng nô đùa,
Nữ sinh rảo bước gió đung đưa.
Vành mũ nghiêng che làn tóc rối,
Tua rua cặp nhạc vẫy giao mùa.

Chẳng sợ người chê tuổi ngây thơ,
“Xanh” màu sự sống, dệt bao mơ.
Hồn ai mà chẳng say cho được,
Cánh bướm nâu xinh đến thẩn thờ.

Kìa bóng chàng cai dáng thẳng ngay,
Như con chim diệc dõi theo bày.
Bám gót nàng thơ hay nũng nịu,
Vụng về từng bước, mắt mê say.

Trời đông đã chớm lạnh căm căm,
Tuyết trắng vỉa hè phủ dấu nằm.
“Nữ hoàng” nhịp bước trên nền ngọc,
In dấu hài xinh, gót thăng trầm.

Xao xuyến chàng trai dấn bước theo,
Chân tìm dấu cũ, dạ cheo leo.
Tim đập liên hồi trong lồng ngực,
Hạnh phúc bừng lên, sáng trong veo.


Ảnh đại diện

Bài thơ tám dòng (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Kìa ngài Nikolai Ivanych! Ngài đó ư?
Bậc phụ mẫu, vị quan toà thành thị!
Thật sững sờ, chẳng biết nói sao cho vừa!

Kìa ngài Nikolai Ivanych! Ngài đó ư?
Vốn thương gia, vẻ ngoài đầy đạo đức,
Thế mà “đống đường” làm lộ mặt tâm hư.

Kìa ngài Nikolai Ivanych! Ngài đó ư?
Bậc phụ mẫu, vị quan toà thành thị!


Ảnh đại diện

Cảm ơn Ngài vì tất cả, Chúa ơi! (Svetlana Chekolaeva): Bản dịch của Đỗ Hà

Chúa sống trong con, hạnh phúc với nguyện cầu
Chở che con, từ trong ra ngoài hiển hiện
Như chim trắng hy vọng, hát vang hồn xao xuyến
Lúc lụa là, hay khi chẳng mảnh vải che thân.

Ngài ôm con bằng tình ái, nở rộ giữa mùa xuân
Tô vẽ đường con đi bằng muôn màu rực rỡ
Thì thầm trong tiếng mưa, hiện hình trong hơi thở
Chảy trong huyết quản con như dòng suối tràn đầy.

Chúa là hải đăng soi ấm mái nhà này
Trong sổ mệnh, Ngài thầm bôi đi những điều bất hạnh
Có Ngài bên đời, con chẳng còn e lạnh
Vững bước đăng trình, Ngài là đích hướng con đi.

Ngài luôn công bằng, niềm nở chẳng chút nghi
Nhưng cũng có khi Ngài buồn đau, kinh ngạc
Thấy con lao dốc, giữa dòng đời lưu lạc
Lại đứng sau lưng, Ngài đọc những chương kinh.

Cứu con khỏi đớn đau, khỏi sóng gió điêu linh
Khỏi túi rỗng, kiếp nghèo, khỏi đời buồn nặng nề quá
Ngài rắc sao trời, xua tan bao giông bão
Giữ con an lành trước thù hận vây quanh.

Đấng Toàn năng, Toàn tri, bao dung và thiện lành
Ngài đa diện, nhân từ, nơi nào Ngài cũng có
Mỗi đêm về, khi nhắm mắt dưới trời sao lộng gió
Con khẽ thầm: “Cảm ơn Ngài vì tất cả, Chúa ơi!”


Ảnh đại diện

Mùa thu (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Gió lùa đàn lá vàng bay,
Kolya nhìn ngắm, mút tay thẩn thờ.
Bên ly trà ấm, tôi chờ,
Nhìn làn lá mỏng đoán lờ mờ xem:
Là trai hay gái dịu êm?

Chẳng thông cũng chẳng muộn phiền làm chi.
Con nào cũng quý, quản gì,
Trong lòng rộn rã nghĩ suy ngọt ngào.
Chắc là phải sớm tính sao,
Lục chồng tã cũ đón chào con thôi.


Ảnh đại diện

“Nhiều điều rồi sẽ quên, Klava...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Nhiều điều rồi sẽ quên, Klava,
Nhưng riêng điều này mãi chẳng xa.
Trong tim ta đó, liều thuốc độc
Của tình, của nhục, nỗi xót xa.

Nhớ em khăn lụa xanh màu thẫm,
Bài hát ngày xưa em hát vang:
“Ngày vàng tươi đẹp nay đâu mất,
Chỉ còn mộng tưởng quá mênh mang.”


Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối