Trang trong tổng số 4 trang (40 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Đ.H ngày 29/11/2025 21:16
Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Kệ lúa đồng cứ chín rục, chẳng mang!
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Ta chờ khách sang!
Cứ mặc cho lúa rục đi vì quá lứa!
Họ sẽ về trên đồng ruộng úa vàng,
Hỡi những kẻ can trường và trung trực,
Đầu sẽ lìa thân!
Họ sẽ đến, đạp tan đồng lúa chín,
Họ quật mồ, xới tung chốn thâm u,
Rồi cái miệng nhơ nhuốc kia tháo khoán,
Bởi men máu say!
Họ xộc vào những mái nhà ám khói,
Sẽ châm mồi - say khướt, hoá thú hoang...
Chẳng xá gì mái đầu già bạc trắng,
Hay tiếng trẻ than!
Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Ta bỏ mặc lúa trên đồng chưa gặt.
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Chính con chúng ta!
Gửi bởi Đ.H ngày 28/11/2025 22:54
Cánh đỏ hoàng hôn dần dần vụt tắt,
Hàng giậu thưa thiêm thiếp ngủ trong sương.
Đừng buồn nhé, mái nhà tranh vôi trắng,
Rằng đôi ta lại đơn độc, vô thường.
Trăng đánh bóng trên mái rơm vàng úa,
Cặp sừng cong viền sắc biếc trời đêm.
Tôi chẳng bước theo em, không tiễn nữa,
Khuất xa rồi sau đống rạ lặng im.
Tôi vẫn biết thời gian xoa dịu hết,
Nỗi đau này rồi cũng sẽ qua mau.
Bờ môi thắm, linh hồn trinh bạch ấy,
Em giữ gìn... để trao tặng người sau.
Kẻ van xin niềm vui đâu mạnh mẽ,
Chỉ kiêu hùng mới đứng vững giữa đời.
Kẻ kia sẽ vò nhàu rồi vứt bỏ,
Như gông cùm mục nát rữa, em ơi.
Tôi đợi chờ chẳng phải vì sầu thảm,
Mặc ngoài kia bão tuyết rít điên cuồng.
Rồi có lúc em về thăm bến cũ,
Ủ cho con được ấm giữa đêm trường.
Em cởi áo, khăn choàng buông lơi lỏng,
Ghé bên tôi, ngồi cạnh ánh lửa hồng.
Rồi khẽ bảo, dịu dàng và êm ái:
“Đứa trẻ này... trông giống hệt như anh.”
Gửi bởi Đ.H ngày 28/11/2025 22:42
Mây đan vòm lá dệt màn ren,
Sương toả mùi hương quyện khói lên.
Lầy lội đường đi từ ga vắng,
Xa rồi đồng ruộng, chốn thân quen.
Rừng già chết lặng, chẳng than van,
Bóng tối sau thông tựa chiếc khăn.
Một nỗi sầu thương đang gặm nhấm...
Quê nghèo sao chẳng thấy hân hoan?
Vân sam rũ bóng dáng đìu hiu,
Xà ích ngân nga giọng tiêu điều:
“Ta chết thân tàn trên giường ngục,
Chôn vùi qua quýt, mộ hoang liêu.”
Gửi bởi Đ.H ngày 26/11/2025 19:12
Khói chiều buông phủ khắp đô thành,
Những toa tàu lặng lẽ lướt nhanh,
Chợt thoáng hiện, trong ngần hơn cánh mỏng,
Gương mặt trẻ thơ, nét mong manh.
Mi mắt rợp buồn. Tóc tựa vương miện...
Tôi nén tiếng kêu chực vỡ oà:
Bỗng hiểu phút giây này hiển hiện,
Rằng tiếng than ta lay tỉnh hồn ma.
Cô gái ấy bên song cửa tối,
- Bóng thiên đường giữa chốn ga ồn -
Tôi đã gặp bao lần trong mộng,
Nơi thung lũng sâu thẳm tâm hồn.
Nhưng cớ sao người vương sầu não?
Bóng hình trong suốt kiếm tìm chi?
Hay chăng dẫu ở trên trời thẳm,
Hạnh phúc... cũng không tồn tại gì?
Gửi bởi Đ.H ngày 20/11/2025 16:51
Đỏ với trắng bị vò nhàu, ném vứt,
Vào nền xanh tung vãi những đồng vàng,
Những ô cửa chìa bàn tay đen đúa
Nhận lá bài vàng rực lửa chia sang.
Phố, quảng trường chẳng thấy gì lạ lẫm
Thấy toà nhà khoác áo tía xanh lam.
Đèn đường soi – tựa vết thương màu vàng,
Đeo xích chân người chạy như đính ước.
Đám đông ấy – con mèo khoang lanh lẹ –
Uốn mình trôi, mê mải những khung gian;
Ai cũng muốn giật về mình một chút
Khối tiếng cười đúc lại, to và vang.
Tôi cảm thấy vuốt váy xiêm mời gọi,
Ném nụ cười chen giữa mắt người ta;
Gõ tấm thiếc, gã hầu cười ngặt nghẽo,
Trên trán bừng lên sặc sỡ cánh chim già.
Gửi bởi Đ.H ngày 19/11/2025 22:00
Chuột túi đuôi nó rất dài
Rủ em đi dạo ra ngoài vui chơi
Mà em vẫn cứ ngồi lười
Trong túi bụng mẹ, chẳng rời đi đâu.
Gửi bởi Đ.H ngày 19/11/2025 21:51
Bê con, gà nhỏ ngủ rồi,
Sáo vui trong tổ êm lời lặng thinh.
Chỉ riêng một cậu bé xinh,
Tên Vanka ấy, tính tình không mơ.
Biệt danh “Lật Đật” bất ngờ,
Chẳng bao giờ ngủ, cứ trơ mắt nhìn.
Mấy cô bảo mẫu phát phiền,
Dỗ Vanka ngủ, nằm yên trên giường.
Nhưng Vanka cứ ương ương,
Vừa nằm bật dậy, chẳng nhường một ai.
Đắp chăn bông ấm, rộng dài,
Cậu liền hất vội ra ngoài thật xa.
Lại như cũ, đứng giữa nhà,
Đứng trên giường suốt canh ba canh tàn.
Bác sĩ khám bệnh phàn nàn:
“Cháu ơi bác bảo nguyên căn thế này,
Sở dĩ cháu chẳng nằm ngay,
Bởi đầu cháu nhẹ, cứ bay lên trời!”
Gửi bởi Đ.H ngày 18/11/2025 20:52
Da hổ ấm êm quàng thân thể,
Sao trời âu yếm rọi trên cao.
Dặt dìu ta dạo cung đàn mộng,
Chăn dắt đàn cừu, dạ xuyến xao.
Khi bóng Nguyệt Nga mờ sắc trắng,
Sớm mai u tịch, bóng chưa tan.
Bàn tay mộng ảo ta lần gỡ,
Ký ức cuộn tròn, chuyện dở dang.
Ta bước lần theo lối nhỏ xinh,
Ra sông lau sậy khẽ rung rinh.
Đắm say điệu nhạc êm ngào ngọt,
Ta kết vòng hoa đượm khối tình.
Chợp mắt thấy bừng tia lửa đỏ,
Rạng đông vụt tắt phía chân trời.
Hồ ao rợp bóng hàng cây đó,
Trăng rớt vào gương hạt ngọc rơi.
Và đôi môi ai trinh nguyên quá,
Xao xuyến lòng ta, ngọt hơn hoa.
Tóc ai vương phấn hương đài các,
Chạm nhẹ tóc ta, mộng xoá nhoà.
Tỉnh giấc - đẫm sương tấm da hổ,
Sậy rung, bò rống, nắng lên rồi...
Lại dạo khúc ca sầu vạn cổ,
Dâng người, người hỡi, ánh sao tôi!
Gửi bởi Đ.H ngày 16/11/2025 09:26
Mùa đông ca — vang vọng,
Ru cánh rừng xù xì
Thông reo ngàn tiếng chuông.
Mây trôi mang sầu muộn
Về xứ nào xa luôn
Bạc trắng cả không trung.
Ngoài sân, cơn bão tuyết
Như tấm lụa trải ra,
Nhưng lạnh buốt thấu da.
Bầy sẻ con tinh nghịch,
Như trẻ mồ côi, rúc
Nép mình bên cửa nhà.
Lũ chim non cóng buốt,
Đói lả và mệt nhoài,
Xích vào nhau chặt mãi.
Bão gầm lên điên cuồng
Đập cửa lá sách buông,
Giận dữ ngày một hơn.
Và chim non thiếp ngủ
Dưới tuyết xoáy tơi bời
Bên cửa sổ buốt ơi.
Mơ thấy nàng Xuân đẹp,
Rạng rỡ nắng mỉm cười,
Xinh đẹp nhất trên đời.
Gửi bởi Đ.H ngày 12/11/2025 21:41
Cầu vồng chẳng bảo tôi rằng
Gió giật bão tan rồi –
Nhưng nàng (cầu vồng) còn thuyết phục
Hơn cả Triết lý.
Hoa tôi ngoảnh mặt Diễn đàn –
Lại hùng hồn tuyên bố
Điều Cato chẳng chứng minh
Nếu chim chưa hiện hữu!
Trang trong tổng số 4 trang (40 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.