Trang trong tổng số 6 trang (51 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Đ.H ngày Hôm qua 19:01
Chúa sống trong con, hạnh phúc với nguyện cầu
Chở che con, từ trong ra ngoài hiển hiện
Như chim trắng hy vọng, hát vang hồn xao xuyến
Lúc lụa là, hay khi chẳng mảnh vải che thân.
Ngài ôm con bằng tình ái, nở rộ giữa mùa xuân
Tô vẽ đường con đi bằng muôn màu rực rỡ
Thì thầm trong tiếng mưa, hiện hình trong hơi thở
Chảy trong huyết quản con như dòng suối tràn đầy.
Chúa là hải đăng soi ấm mái nhà này
Trong sổ mệnh, Ngài thầm bôi đi những điều bất hạnh
Có Ngài bên đời, con chẳng còn e lạnh
Vững bước đăng trình, Ngài là đích hướng con đi.
Ngài luôn công bằng, niềm nở chẳng chút nghi
Nhưng cũng có khi Ngài buồn đau, kinh ngạc
Thấy con lao dốc, giữa dòng đời lưu lạc
Lại đứng sau lưng, Ngài đọc những chương kinh.
Cứu con khỏi đớn đau, khỏi sóng gió điêu linh
Khỏi túi rỗng, kiếp nghèo, khỏi đời buồn nặng nề quá
Ngài rắc sao trời, xua tan bao giông bão
Giữ con an lành trước thù hận vây quanh.
Đấng Toàn năng, Toàn tri, bao dung và thiện lành
Ngài đa diện, nhân từ, nơi nào Ngài cũng có
Mỗi đêm về, khi nhắm mắt dưới trời sao lộng gió
Con khẽ thầm: “Cảm ơn Ngài vì tất cả, Chúa ơi!”
Gửi bởi Đ.H ngày 12/04/2026 20:29
Gió lùa đàn lá vàng bay,
Kolya nhìn ngắm, mút tay thẩn thờ.
Bên ly trà ấm, tôi chờ,
Nhìn làn lá mỏng đoán lờ mờ xem:
Là trai hay gái dịu êm?
Chẳng thông cũng chẳng muộn phiền làm chi.
Con nào cũng quý, quản gì,
Trong lòng rộn rã nghĩ suy ngọt ngào.
Chắc là phải sớm tính sao,
Lục chồng tã cũ đón chào con thôi.
Gửi bởi Đ.H ngày 12/04/2026 20:23
Nhiều điều rồi sẽ quên, Klava,
Nhưng riêng điều này mãi chẳng xa.
Trong tim ta đó, liều thuốc độc
Của tình, của nhục, nỗi xót xa.
Nhớ em khăn lụa xanh màu thẫm,
Bài hát ngày xưa em hát vang:
“Ngày vàng tươi đẹp nay đâu mất,
Chỉ còn mộng tưởng quá mênh mang.”
Gửi bởi Đ.H ngày 12/04/2026 20:11
Tranh luận hăng say chẳng chút ngừng
Tay nàng tôi nắm, bỗng rưng rưng
Vô tình nghịch ngợm bàn tay ấy
Đặt nụ hôn nồng... thật quá chừng!
Chẳng thốt lời yêu đến dại khờ
Chẳng quên thế giới, chẳng mộng mơ
Nhưng hôn từng ngón tay xinh nhỏ
Tôi khẽ thầm thì tựa trẻ thơ:
”Này cô Quạ nhỏ
Nấu bát cháo ngon
Chăm chút đàn con
Đứa này phần nhé
Đứa này cũng có
Đứa này cũng cho
Riêng đứa này thôi:
Không cho cháo nhỏ!
Vì lười, vì bé
Chẳng gánh nước đâu
Chẳng chẻ củi đâu
Cháo nằm trên kệ
Trong bát sành nâu.
Vù vù... bay mất
Sang tay bên này!“
Bừng tỉnh cơn say, lòng bối rối
Ngẩng đầu chẳng dám, ngại ngùng thay
Ngước nhìn: em khẽ cười âu yếm
Như chính môi Người... cũng mỉm cười đây.
Gửi bởi Đ.H ngày 12/04/2026 20:02
Ta sánh bước dưới vòm tầng bồ đề,
Lối công viên vương dấu tích lê thê,
Mẩu thuốc, vỏ tầng, giấy rơi chân bước, -
Nào có nghĩa gì khi mình chung đôi?
Qua làn khói đêm huyền hồ bóng tối,
Mắt người qua như ánh ngọc rạng ngời,
Đầu thuốc lá rực hồng như ruby đỏ,
Sương trên cành lấp lánh tựa sao rơi...
Chao ôi bấy nhiêu vẻ đẹp diệu kỳ,
Vây quanh ta giữa thế gian sầu bi,
Chỉ cần ngắm nhìn cuộc đời bình dị,
Bằng đôi mắt của kẻ si tình đi.
Gửi bởi Đ.H ngày 11/04/2026 20:02
Ôi, sạch sẽ, ấm nồng và đáng quý,
Chim én xinh khéo kết tổ nuôi con!
Mẹ ngắm nhìn, thốt lời khen mĩ nhĩ;
Cha nghiêm trang giảng giải đạo ôn tồn:
Nào cần mẫn, nào kiên trì, kỹ nghệ...
Lũ trẻ con vừa ngoáy mũi, vừa mê,
Xúm xít lại, thì thầm vui quá thể.
Nhưng bấy giờ, ai đó bảo cho hay:
Rằng cấu thành nên cái tổ ấm này
Chẳng có gì ngoài bùn dơ, đất bẩn.
Thưa các ngài, hẳn bài học rõ thay!
Gửi bởi Đ.H ngày 11/04/2026 19:51
Rona nghe chuyện này
Về đứa bé “Gaga”:
Mẹ bảo: “Ngủ đi nhé”
Bé đáp: “Chẳng nằm nhà!”
Thế là mẹ giận quá
Cho “Ngâu” bắt bé đi.
Rona hãy nhớ kỹ
Đừng thức muộn làm chi.
Nếu cháu dậy quá sớm
Hay thao thức canh dài
Ta gọi “Ngâu” khổng lồ
Bắt Rona đi ngay!
Gửi bởi Đ.H ngày 11/04/2026 19:42
Tôi nhớ ngôi nhà cổ,
Phố lặng lẽ, trầm ngâm.
Vườn nhỏ xinh, ấm áp,
Sân rộng, vắng dấu chân.
Gửi bởi Đ.H ngày 11/04/2026 19:34
Lặng đi nhé, những sóng lòng điên đảo,
Ngủ yên đi, tim vô vọng héo mòn.
Mặc năm tháng cứ trôi dài buồn bã,
Trong sầu u, ngày tháng chẳng còn tròn.
Chỉ một niềm riêng tôi hằng ấp ủ, -
Mai này đây, em sẽ nảy mầm xanh.
Đứa trẻ ra đời mang hình bóng mẹ,
Mắt như sao trời, thăm thẳm long lanh.
Tôi giao phó đời mình cho đứa trẻ, -
Chuyện mai sau, mặc số phận an bài:
Hoặc đôi tay nhỏ bẻ đời tôi gãy,
Như đồ chơi thường, chẳng tiếc chi ai.
Hay cũng chính đôi tay mềm nhỏ ấy,
Sẽ vỗ về, sưởi ấm trái tim tôi.
Mảnh hồn mồ côi, bao năm lạnh lẽo,
Được hồi sinh, từ hơi ấm con người.
Gửi bởi Đ.H ngày 11/04/2026 18:36
Anna khéo quá đi thôi,
Nỡ ngơ ngác chẳng hay tôi si tình.
Nỗi lòng chẳng tiếng rên thinh,
Anh trao tiếng hát hiển vinh chúc mừng!
Trang trong tổng số 6 trang (51 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.