Định kiến nghiện rồi, bệnh cứ lây
Cha mẹ truyền con, khổ đoạ đầy.
Nghiện này ám ảnh, một người cha
Khó nói yêu con, ắt phải là
Sợ hãi đời cha, người thoát nạn
Làng xưa máu đổ, cõi trần gian
Cha anh bị sát, trong kỳ thị
Làm cha, mẫu mực chỉ là chi:
Một người kinh hãi, nén lời câm.

Lặng câm ám ảnh, cũng cần tầm
Phương cứu, như Carl với con chăm
Cùng nhau nỗ lực, quyết tâm làm.
Hỡi người lao động, mau đoàn kết,
Ta chẳng còn gì, ngoài đất chết.