Thơ » Mỹ » Louise Glück
Đăng bởi Đ.H vào 09/11/2025 21:48
You’re stepping on your father, my mother said,
and indeed I was standing exactly in the center
of a bed of grass, mown so neatly it could have been
my father’s grave, although there was no stone saying so.
You’re stepping on your father, she repeated,
louder this time, which began to be strange to me,
since she was dead herself; even the doctor had admitted it.
I moved slightly to the side, to where
my father ended and my mother began.
The cemetery was silent. Wind blew through the trees;
I could hear, very faintly, sounds of weeping several rows away,
and beyond that, a dog wailing.
At length these sounds abated. It crossed my mind
I had no memory of being driven here,
to what now seemed a cemetery, though it could have been
a cemetery in my mind only; perhaps it was a park, or if not a park,
a garden or bower, perfumed, I now realized, with the scent of roses —
douceur de vivre filling the air, the sweetness of living,
as the saying goes. At some point,
it occurred to me I was alone.
Where had the others gone,
my cousins and sister, Caitlin and Abigail?
By now the light was fading. Where was the car
waiting to take us home?
I then began seeking for some alternative. I felt
an impatience growing in me, approaching, I would say, anxiety.
Finally, in the distance, I made out a small train,
stopped, it seemed, behind some foliage, the conductor
lingering against a doorframe, smoking a cigarette.
Do not forget me, I cried, running now
over many plots, many mothers and fathers —
Do not forget me, I cried, when at last I reached him.
Madam, he said, pointing to the tracks,
surely you realize this is the end, the tracks do not go further.
His words were harsh, and yet his eyes were kind;
this encouraged me to press my case harder.
But they go back, I said, and I remarked
their sturdiness, as though they had many such returns ahead of them.
You know, he said, our work is difficult: we confront
much sorrow and disappointment.
He gazed at me with increasing frankness.
I was like you once, he added, in love with turbulence.
Now I spoke as to an old friend:
What of you, I said, since he was free to leave,
have you no wish to go home,
to see the city again?
This is my home, he said.
The city — the city is where I disappear.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
“Con đang giẫm lên cha đó,” mẹ tôi bảo,
Và tôi quả thực đang đứng giữa luống cỏ
Cắt tỉa tinh tươm, cứ ngỡ mộ cha mình,
Dù chẳng hề có bia đá nào chứng minh.
“Con đang giẫm lên cha,” bà nhắc lại,
Lần này to hơn, khiến tôi thấy lạ,
Vì chính mẹ tôi cũng đã rời cõi đời,
Ngay cả bác sĩ cũng phải xác nhận rồi.
Tôi dịch chân sang, dừng ở nơi chấm dứt
Của cha tôi, nơi mẹ tôi bắt đầu.
Nghĩa trang im lìm.
Gió xuyên qua ngọn cây;
Tôi nghe thoang thoảng tiếng khóc than hàng xa,
Và ngoài kia, vọng tiếng chó tru thê thiết.
Rồi những âm thanh cũng lắng xuống.
Tôi nghĩ
Mình quên mất đã được đưa tới chốn này,
Nơi giờ trông như nghĩa địa, hay chỉ là
Nghĩa trang trong tâm trí; có thể là công viên, hoặc vườn hoa,
Tôi bỗng nhận ra, hương hồng lan toả — vị ngọt ngào cuộc sống,
Đang lấp đầy không khí, như lời người ta nói.
Cho đến một lúc nào đó,
Tôi chợt thấy mình một mình.
Mọi người đâu rồi,
Các em tôi, Caitlin và Abigail, và anh em họ?
Ánh sáng giờ đã nhạt.
Xe chờ ta về
Đang đỗ ở nơi nào?
Tôi bắt đầu tìm kiếm lối thoát khác.
Lòng thiếu kiên nhẫn dâng lên, biến thành lo âu.
Rồi phía xa, tôi thấy chuyến tàu nhỏ,
Dừng khuất sau lùm cây, người soát vé
Lưng tựa khung cửa, đang trầm ngâm hút thuốc.
“Xin đừng quên tôi,” tôi khóc lên, chạy vội
Qua bao nấm mồ, qua mẹ và qua cha —
“Xin đừng quên tôi,” tôi thét lên, khi tới được bên ông.
“Thưa bà,” ông nói, chỉ vào đường ray,
“Chắc bà biết, đây là điểm tận cùng, không còn đi xa nữa.”
Lời ông gay gắt nhưng ánh mắt nhân từ;
Điều đó cho tôi thêm sức mạnh:
“Nhưng chúng còn thể quay lại,” tôi đáp,
Và chỉ vào đường ray, vững chãi biết bao,
Như thể còn chờ bao chuyến khứ hồi.
“Bà biết không,” ông nói, “việc của chúng tôi khó lắm: phải đối diện
Với bao nỗi buồn và thất vọng.”
Ông nhìn tôi càng lúc càng thẳng thắn.
“Tôi từng như bà,” ông nói thêm, “yêu sự hỗn loạn.”
Giọng tôi giờ như với người bạn cũ:
“Còn ông thì sao, khi được tự do rời khỏi đây,
Ông không ước muốn về nhà sao,
Để thấy thành phố lần nữa?”
“Đây là nhà của tôi,” ông nói.
“Thành phố — thành phố là nơi tôi biến mất.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.